Mai sau biển mặn làm nhân chứng
Nơi lệ trần gian một biển đầy
Thời có có chi đâu người vốn thế
Vẫn là chiến sĩ giữa trùng vây
Thanh gươm mài suốt; mài xong, bỏ
Bạn hữu mà thôi, chút giận hờn…
“ ta đi bủa lưới tình nhân tiếp “
“ kẻ chết rồi sau lại hóa sinh “
Sáng đọc từ Ai ” Đêm vượt cạn “
Từ anh, buồn như ngồi nghe kinh
Và tôi có một vườn ươm nấm
Những xót xa dường đã trổ bông
Thức giữa đêm cùng tịch mịch đêm
Tôi đâu dám học cụ Tiên Điền
Đành đem oán hối cùng chôn cả
Biển mặn thêm đầy mấy giọt sương