nàng không trồng cây, nàng không gieo hạt, nhưng nàng có đến đây
treo một tấm bảng nhỏ
VƯỜN CỦA TÌNH YÊU
vườn không hàng rào nên bốn phương là ngõ
chàng cảm ơn nàng – cô khách – một vì sao
Chàng kiến tạo khu vườn không mơ ước gì cao
Chỉ mỗi sáng ngồi với trời đợi gió
Thả xuống niềm riêng tặng cùng lá cỏ
cùng thời đại của chàng
có con thuyền ra khơi
có mẹ già trông đợi
có bàn tay với
có tang thương tù ngục
có đau xót kêu gào
có những lời buồn xuyên suốt cả chiêm bao
có thân phận có kiếp người ở đó…
Yêu tinh trong vườn là những con dế nhỏ
Những ngôi sao trong vườn là những bông hoa
Chàng cảm ơn nàng đôi lúc đi qua
Hương nàng tặng cho khu vườn, đã đủ
Nếu một ngày bóng nàng không còn trong con chữ
Chàng cũng đi lần về hướng hoang vu
Khu vườn chàng thành tặng vật, tặng sương thu