Cư An

Tôi thích đi trong con đường nhỏ
Để nghe, như tiếng thì thầm
Từ lá, từ gió, từ cát đá dưới chân
Em không có nhưng tôi vẫn thấy
Tôi vẽ em cho đủ hai người

Tôi thích đọc những điều như đã
Từ rất xưa chẳng mới mẻ gì
Chuyện tình yêu ôm nhau thề thốt
Kẻ trên cầu kẻ nhảy xuống sông
Nước chảy xiết nhưng người chẳng chết
Quên cuộc tình như chuyện có không

Tôi thích nghĩ vu vơ về những
Chuyện thần tiên sao thiếu vấng mình
Và tự hỏi trái tim an tịnh
Nằm nơi nào sau mỗi bình minh

Tôi thích cái ngày tôi giải phóng
Cái buồn tôi với lửa thời gian
Chẳng có gì vô hạn
Nụ cười em dẫu có muộn màng

Tôi có muôn ngàn điều để kể
Nhưng rồi tôi khuyên tôi…
Áo Xuân hề, thênh thang
Sông Thu hề, mơ màng
Hết tiền hãy bước thân vào chợ
Cùng người mua bán vẫn cư an

Leave a Comment