Làm sao viết về cái vô hạn
Nơi nỗi buồn kia
Bao đôi mắt thức trong lòng biển
Những hận sầu, ôi, khó thể chia!
Trời đất qua đi nhưng lịch sử
Từng trang máu thấm đến ngàn sau
Vì đâu, vì đâu, chữ oan nghiệt
Hy vọng. rồi ra, sẽ biến màu?!
……………………
Ta ngồi, cố một thời, quên
Chỉ là vượt thoát mông mênh, bất thành!