Khi những dòng chữ không có máu chảy
Không có một dòng sông, không có một con đường
Không có một giọt sương…
Thật tội !
Những con chữ tự mình trăn trở
Tự mình đan xen tự mình bùng vỡ
Tự mình đi tìm chút thân tình
Tự mình nhạt nhòa, trôi dạt, u linh
Ngồi nghe chữ khóc, và tôi
Tình cam sỏi đá, thề bồi hư vô…
…………
Mùa Đông rồi, trở lại với mình thôi
Đi cho lắm, cũng đi vòng tám hướng
Mùa đông rồi dẫu tâm cao vạn trượng
Mây cũng đè xuống thấp để làm mưa…