Hy vọng

Chàng nhĩ về quá khứ, chàng nghĩ về tương lai, càng nghĩ càng thở dài, nếu mai nầy chết mất !

Thế gian nầy không thật ? thế gian nầy mông mênh, dù có đó miếu đền, cũng chỉ là hư ảo ?

Chỉ là chưa liễu đạo, chưa đủ chỗ vong tình, nên cứ phải cầu kinh, cho em hoài đẹp mãi

Những bài thơ viết lại, từ ngõ ngách tâm hồn,đâu là cái thường tồn ? đâu là mầm ly biệt ?

Vô tình cầm bút viết, bởi trời Thu, trời Thu; con Sóc đùa với lá, con chim chuyền trong vườn, một nhớ với mười thương, dòng sông nào cát trắng…

Biển muôn đời vẫn mặn, không thể nào ngọt ngào, hy vọng giữa chiêm bao, thấy ra điều bí mật…

Leave a Comment