Tiếng không,
Bám trụ với đời
Sao hai mắt mở
Đọc lời tà huy
Dường như chớp bể mưa nguồn
Về theo ly, tách,đào truông mạch người…
Em bảo trong thơ rằng những giọt cà phê là lý do em tồn tại
Những giọt cà phê dìu em vào nắng mới
Em khuấy nỗi buồn cùng với nỗi vui tan
Đắng ngọt
Muộn màng
Tình trong em là con dốc thẳng
Em đốn với thời gian