Bỗng mong được ươm thơ từng ngõ ngách
Cho thi ca từ đó rộn trong đời
Bỗng ước được – mang thơ, đi – lau sạch
Từng nỗi buồn thê thiết khắp muôn nơi….
Bỗng có lúc thấy cần viết lại
Một vài chương sách cũ để ru mình
Bỗng thấy nhớ từng bước chân đã trải
Tiếng rằng đi sao ngữ nghĩa quay về
Bỗng thấy những sớm mai là những sớm mai xanh
Khi nhìn nụ cười em nở trên con chữ
Đời với đúng sai duyên sinh duyên diệt
Mời em trong Thu thả nhẹ hồn mình…