Tôi lầm lạc tin vào một điều ẩu tả
Rằng thi nhân là một tên đáng yêu
Không có tiền nhưng cứ mạnh tay tiêu
Đếm năm tháng như một trò tiêu khiển
Tôi lầm lạc hay là tôi ngụy biện
Rằng thi nhân có mọi thứ trên đời
Nên cứ hề hà nên cứ vui chơi
Em chê dốt bởi vì em chưa biết ?!
Tôi ngu dốt ngỡ rằng mình thấu triệt
Sẽ đem thơ làm đuốc rọi vô minh
Sẽ vì trăm năm viết lại hành trình
Cái cán cuốc tôi nhìn ra cán bút
Tôi mộng làm nhà thơ và tôi ngập lụt
Tôi chưa thành nhà thơ đã thấy chuyện hoang đường
May có ơn trời ơn Phật rũ lòng thương
Và trong cửa có em cười chẳng trách
Tôi kẻ yêu thơ tháng năm hì hạch
Đi vá cuộc đời cùng lúc vá chiêm bao