Giọt nước ấy sẽ thiên thu còn mãi
Nhưng dòng trôi chắc chắn đã xa rồi
Đưa tay vẫy ngày qua không trở lại
Làm sao tôi biết được có luân hồi
Ví như thể muôn sau còn gặp lại
Căn cước nào kể chuyện nhớ thương nhau
Tôi đã mất,mùa trăng xưa, đã mất
Đất lạnh lùng khép lại những hồn đau
Trời tháng Năm,mùa sinh tôi,cảm tạ
Rằng tang thương làm lớn mạnh tâm hồn ?
Rằng lưu lạc là một phần ân sủng,
Để kiếp người hiểu nghĩa chữ thương đau ?
Đi với ở nơi hai từ thống khổ
Có từ nào không ắp lệ chua cay…