Nếu có thể vì người mà nổ lực
Cùng trăm năm không thẹn phút sanh bình
Nếu có thể vì người mà thao thức
Cuộc đời nầy cay đắng có là sao
Khi thấy được cả trời Xuân tuyết trắng
Nhìn muôn hoa không còn chữ ngậm ngùi
Khi ngồi thức giữa trời đêm vắng lặng
Bước chân người đi thẳng đến chiêm bao ?
Nầy thi sĩ,từ dấu than cất bước
Nầy triết gia trên dấu hỏi di hành
Ở nơi nào có được khoảnh trời xanh
Chỉ hộ với cho em tròn giấc ngủ
Thử nhìn ngắm từ gió mưa vần vũ
Là trường ca trên nước trí non nhân
Ca dao mẹ đồng ca cùng vũ trụ
Hơi thở nầy . Thâm tạ.Bởi hồng ân…