Ôm vợ nằm nghe Xuân tới cửa
Mỉm cười thầm đọc mấy dòng thơ
Sự tuy dung tục không tiên thánh
Hồn vẫn trang nghiêm mộng phúc lành
Chẳng lẽ ôm sầu mà bước mãi
Đành đem khổ lụy bón vào hoa
Mới hay từ tận cùng tê buốt
Vẫn có mùa Xuân bước bước ra
Ôm vợ nằm nghe Xuân tới cửa
Nỗi người nỗi nước nỗi yêu ma
Lòng không phân biệt trên lời chúc
Nguyện thế gian nầy đẹp mãi a…