Sương Khói

Chẳng là cái gì

Hãy để sợi tóc làm cầu

Nối những mùa trăng

Chập chờn sáng,chập chờn âm thanh,chập chờn nỗi nhớ

Khi người chiến binh về nhà

Tắm trong dòng sông tuổi thơ

Buổi sáng từ Houston thấy Trường Sơn mở cửa

Thấy giữa đi và về không còn nữa chia xa

Nghìn năm sau chưa tới

Nghìn năm cũ đã qua

Đã lâu rồi phải không

 Bây giờ : 8-6-2011

Bao nhiêu người đi còn vẽ giấc mơ của mình

……….

Vô tình thấy lại bài thơ cũ

Sương khói với hành nhân

Leave a Comment