THƠ VỀ LÃNG ĐÃNG

Bây giờ những hạt mưa đã không còn đập vào trái tim sau khi tan trên đường nhựa, cũng không còn ý nghĩ nào đọng lại trên lá; có thể bây giờ anh đã xa anh hay bởi vì cánh cửa ô tô chắn đi lời của gió…

Bây giờ mỗi khi bánh xe lăn qua ngõ, dù vẫn còn nghe tám hướng thở dài, nhưng mỗi ngày nơi mỗi sớm mai phai, có nhiều thứ quay về suy nghĩ khác; tình thời vẫn còn nguyên tung, tác; nàng vẫn nguyên xinh như thuở mới yêu người…

Bây giờ muốn nâng con sông lên giữa khung trời là điều không thể, sao có một thời nâng núi bởi hai tay ? bao nhiêu ý, tình lúc lắc lung lay ? bao nhiêu thứ đã coi là dĩ vãng; tâm thức cũ qua từng ngày nứt rạn- vá thời gian, nghĩ cách vá thời gian…

Bây giờ, cái che chắn chính tự mình che chắn. Tự mình trông ra không còn thấy sông hồ. Vì cái gì thôi giải mã hư vô ? coi câm lặng như tận cùng cứu cánh ? ly rượu tương lai còn nguyên sóng sánh. Căn phòng riêng trời đất vẫn tương dung…

Bây giờ em uống cùng ta nhé!
Ly rượu ngàn sau!
Tố Nữ- Mời!

Tôi đang nói chuyện với mùa xuân hay tôi đang nói chuyện cùng cơn địa chấn; tôi đang tơ tưởng về nàng hay tôi đang thở dài với chiến tranh. Viên gạch nào làm rách giấc mơ xanh ? viên đạn nào mở tung lồng ngực nhỏ ?, tôi không biết bởi làm sao tôi rõ- đất giận hờn và người trong lúc tương tranh. Cầu nguyện thôi sao nhưng ngoài tự dỗ dành mình, tôi còn biết làm gì hơn được nữa.

Leave a Comment