Có những ngọn lửa thiêng vào một thời khắc nhất định lại cháy lên, rồi từ từ lắng xuống. Quên vẫn nhớ hoài; chôn không chôn được.Không thấy vẫn có mặt. Không trọng lượng vẫn làm người mang còng cả lưng. Tên, có thể là “ Tháng Ba Buồn, “ tên có thể là “ Tháng Tư Đen “. Cái mốc của một dân tộc chảy máu, một quê hương chảy máu; rừng kín nỗi sầu và biển đầy tiếng khóc. Trong lịch sử chiến tranh của nhân loại, chưa có một chiến thắng nào tồi tệ đến thế- Cả triệu người thà chết trốn đi.
Hắn có mặt trong đoàn người trốn chạy ấy.
Hắn chưa bao giờ coi mình như một phần trong phe chiến bại, bởi hắn có thấy kẻ địch nào đâu, bởi ngay cả khẩu súng hắn cũng cất vào ba lô rồi quên bẵng. Hắn chạy, bởi hắn không thích chủ nghĩa Cọng Sản, hắn không thích nghe ra rả hằng ngày “ cứu cánh biện minh cho phương tiện, “ hắn không thích nghe giải thích “ Tội ác ? vì sao… “ và nữa, hắn là kẻ làm thơ; một thời, hắn mong lấy thơ làm đạn; hắn chạy cho một hành trình khác…
Ngồi lại cùng quá khứ tang thương kia là đối mặt cùng máu và nước mắt; là thấy quê hương từ từ mờ xa, là thấy lại thân phận một thời “ Vô Tổ Quốc “, là thấy lại những đêm trăng mờ nhạt di hành, là thấy lại từng ước mơ cháy; lại nhớ về dấu hỏi “ vì sao chúng ta không thể bên nhau ? “, lại đành cảm thán với “ lực bất tòng tâm “…có những điều như là thân mệnh.
Hắn thấy không cần thiết phải viết thêm một “ Tháng Ba Buồn “.