DẤU HỎI

Nơi ý nghĩ của loài ongLàm sao tổ đầy thêm mậtNơi ý nghĩ của chàng lúc năm giờ sángChim quên, chưa đánh thức ngày Chàng thích nghe những tiếng chim ríu rítNhấp một ngụm trà, rồi cứ thế, lơ mơCó thể ngồi cùng thơm ngọt những trang thơHay có thể vẩn vơ cùng binh biến …

Read moreDẤU HỎI

CHÚC PHÚC

Nếu có thể như nàng qua biển lớnVề quê hương để thấy cái hôm quaVề quê hương để biết cái nay làThôi thao thức bên trời da diết nhớ Không thể được nên một đời mắc nợNợ tiền nhân về những giấc mơ xanhNợ cùng trăng trên những bước di hànhNợ chữ nghĩa chẳng làm …

Read moreCHÚC PHÚC

CŨNG CHỈ LÀ BIẾN HÓA

Nếu không có tham vọng con người sống không bằng chếtNhưng có tham tham vọng để rồi một ngày thấy cần được chết em ơiAnh chuyễn ngữ bài thơ anh viết chữ thay lờiBuồn chết được- cho anh hôn em một phát Em là khởi đầu của tội lỗ, hay anh ?Nói gì thời nóiLạc …

Read moreCŨNG CHỈ LÀ BIẾN HÓA

BÀI THƠ CHO MỘT

Khi mưa gió cuộc đời không thể lấy tay cheKhi hạnh phúc không đến từ bia, rượuTa biết phận không dám đòi vĩnh cửuMong thêm một ngày có được để yêu em Em xa quá nên thơ là cứu cánhEm là ai ?Ta không biết chính mìnhTâm tật nguyền nên ngôn ngữ lặng thinhNầy cô …

Read moreBÀI THƠ CHO MỘT

MỘT CON ĐƯỜNG KHÁC

Khi nô lệ là tự doKhi quỳ lạy là hạnh phúcKhi sáng tạo là sao chépKhi em là con đường Chàng thấy mình trù nghệ đã lên một đỉnh caoCắt rau thái thịtThêm một chút mắm muốiThêm một chút tiêu hànhThêm một ít ca rốt đỏThêm vài ngó rau xanh… Thức ăn phải có vị …

Read moreMỘT CON ĐƯỜNG KHÁC

VẪN CÓ NHAU

Em là con thuyền bát nhã ?Đưa anh một đoạn hồng trầnHay em muốn anh hiểu đượcThế nào ?Giọt lệ ăn năn… Đời sông không là nhánh củi khôCháy lên để thấy giữa mơ hồTa không sương khói, ta là khói ?Hay chỉ đi, về…Trong phút giây Anh đã đọc Kim Cương KinhTiếc không xóa …

Read moreVẪN CÓ NHAU

THIÊN THU CÒN LẠI

Em cứ mãi là nỗi nhớ là ngọt ngào là yêu thương là cái đau thấu thịtLà cõi vô cùng đứt đoạnLà cảm tạ đến ngàn sau Ta nghĩ thời gian đã làm dịu cơn đauTa cũng nhốt con đường sau trí nhớEm chợt đến ta thành người thiếu nợTrả làm sao và thương nhớ …

Read moreTHIÊN THU CÒN LẠI

TAM ĐỌAN LỤC BÁT

Khi anh cùng với chữChơiTrăng đầy bóng tốiMặt trời sau mây Khi anh cùng chữVơi đầyTrăng là cõi ướcTrời mây cõi chờ Khi anh cùng chữLơ mơTầm hoang với mộngLờ mờ với hoa

NHÂN SINH THƯỜNG MỘNG

“ĐẠO KHẢ ĐẠO PHI THƯỜNG ĐẠO”“DANH KHẢ DANH PHI THƯỜNG DANH”CỎ VƯỜNCẮTMỘT BỨC TRANHPHÙ DUNG CẢ CỘI, LẪN CÀNHHOA KHAI Hoa vẫn là hoa sương vẫn sươngEm không từ đó sẽ vô thườngHoa không vì chỗ đông phong lạnhEm sẽ mai còn chương tiếp chương Ta có lúc ngỡ ra mình loạn tríYêu qua mây …

Read moreNHÂN SINH THƯỜNG MỘNG

CHÚC PHÚC

CẢM ƠN ĐÔI MẮT VÌ TA THẮPCŨNG CẢM ƠN TỪ BUỔI GẶP NHAUVUI NHÉMÙA XUÂN NGÀN DỰ TƯỞNGNỞ VÀNG XỨ XỨ MỘT CÀNH HOA

QUÊN CẢ TÊN MÌNH

Ta vẫn biết chẳng làm sao chôn xuốngKhi một thời tâm thức đã tôn lênTa vẫn biết dẫu không còn tụng niệmĐôi mắt nàng một thuở khó lòng quên Ta vẫn thích trong mắt đầy tiên nữRiêng mình ta đi xây miếu, lập đềnThờ cúng hết, bàn tay ôm lấy hếtTay khuyên vòng mấy chữ- …

Read moreQUÊN CẢ TÊN MÌNH

CHỈ RIÊNG MÌNH BIẾT

1,Cho ta ngủ trong mắt trần của nhỏBiết đâu mai còn gặp lại hoang đườngCho ta dạo một lần về phương đóMặc cho tình đối diện với mù sương2,Không quay lạiChẳng có gì vĩnh biệtThân ra điCòn trụ mãiTinh thầnCon đường ấyÔi con đường huyết lệTiếc một đờiKhông thể mãiÔm em3,Quán biên thùy một thời …

Read moreCHỈ RIÊNG MÌNH BIẾT