TỰ NHIÊN
Em từ đấy đã thành ra máu thịtCó cùng không đã chẳng khác chi nhiềuEm cứ chếtChỉ làEm khó chếtTa bên trờiLoạn đảoCả âm dương
Em từ đấy đã thành ra máu thịtCó cùng không đã chẳng khác chi nhiềuEm cứ chếtChỉ làEm khó chếtTa bên trờiLoạn đảoCả âm dương
Dẫu yêu mến cũng cam đành ly biệtDẫu thân thương cũng từng bước di, dờiĐờiNhững trạmVà xe đờiNhững chuyếnEmMai còn ở lạiĐến muôn nơi
Em là một lưỡi daoSao anh đâm tự nguyện ?Em là một vì saoAnh bay, cần mấy kiếp ? Về đi thôi, nghe anhChúng ta tình- khác cõiChẳng phải là sương khóiNên chưa từng mất nhau… Đừng để qua ngàn nămTrên vai tình khổ nhọc
Nhìn phương tây vẫn thấy nắng phương đôngTừ khi tình đã khơi sôngChảy vào vô tận mênh mông biển trờiTôi vẽ xuống một căn phòng nhỏHai ly trà đang nóng, bốc hơi Có những thứ không thể xoáy mòn đượcThờiHành trình tôi- về lạiHành trình em- ra khơiRồi chúng ta sẽ gặp nhauBình minh một …
Không có tin tức về địa ngục đã mở cửa sáng nayMọi bản tin đều nói về sự sảng khoáiChúng ta yêu nhau sảng khoáiMơ mộng sảng khoái Không có tin tức nào về sự phản bội sáng nayChỉ toàn sự trung tínChỉ toàn sự lương thiệnMọi tri thức cho sự hàn gắnMọi dự trù …
Cái thói quen ngồi uống cà phê và nhìn ra hướng mặt trời đã bị thay thế.Mặt trời lên ở phía sau lưngCây dâu tằm dưới sân vàMái nhà người trước mặt Thật nhiều điều đã mất điHay vẫn còn lại ?Tôi không biết Dù gìTôi phải đổi thayDù gìBên dòng sông Rắn là con …
Em có thểMột ngàyRồi biến mấtNhưng taTìnhTừ đấyĐã thiên thu Cảm tạ nhéCô nươngNgoài vạn dặmTa còn nguyên trongLũng thấpSương mù
Nguyễn Cônh Trứ,Nhìn chàng hỏi tuổi, bao nhiêuChàng cười, anh tuổi mới ngoài hai ba………. Thanh Đặng,Không cần hỏi tuổi của anhCọng thêm tiền kiếp đã thành thần tiên……….. Chúng ta tự trẻ lạiTừ đôi môi của nàngTừ chữ nghĩa của nàngCứ cho là dụ hoặcVẫn nghe tình mang mang………. Bây giờ, nhà xây hướng …
Đời nhắn cùng tôi “ Chú quá khờ ““ nghề gì chẳng chọn, chọn nghề thơ ““bán buôn chắc chắn là không thuận ““ danh hảo- thi thần- chuyện vẩn vơ ““ nàng ví thương tình, khen một tiếng ““ bạn vì độ lượng; gắng, bâng quơ “Nhân gian tội nhất hồn thi sĩTưởng niệm …
Mỗi ngày khác nỗi ưu, loMỗi con sông; mỗi cánh cò, khác nhauEm và tôiLạc đường bayTôi và tôi cũngTừng ngàySóng xô
Tranh đấuNhớCuộc chiến đầy oan khổ…Thoát khỏi nàngKhông có cửaỞ nhân gian
Ta lỡ dại suốt ngày đem gái gúVào trong thơ và nhớ bóng thương hìnhThế mới chết; muốn ra mà chẳng đượcNàng ngục tù, ta tự nguyện chung thân Cười một phát, chẳng có gì oan khuấtTự trầm luân như một cách phơi bàyTrái tim nói hay là xương thịt nóiTa yêu nàng vĩnh quyết …