TƯ DO

Sự thôi thúc là làm sao chuyễn ngữĐể thiên thư về ngự trái tim nàngSự thôi thúc là đào sâu quá khứCó thật tình tiền kiếp đã yêu nhau ? Hồn nhiên như bướm bayTâm anh đó, em lượn vòng nếu mõiCười như hoa vàĐậu ở trên tay

KHÔNG VÌ KHOẢNG CÁCH

Nàng,Nếu anh là thi sĩAnh làm thơ tán em không ?Chàng,Nhìn vào cõi mênh môngAnh là thi sĩ anh khôngTán nàng Bút thần vi diệu nhờ hoaNỗi buồn khép lại nhờ ma hóa hìnhTôi nhờ emPhút lặng thinhMột vầng trăng nhỏMang tình viễn phương… Chàng vẫn thế vàNàng vẫn thếNhững đi về sớm, tối lạc …

Read moreKHÔNG VÌ KHOẢNG CÁCH

VÒNG TRÒN

Em thành kinh tụngBuồn không ?Anh đem nỗi nhớ về khôngKhó lòng! Cứ là thế,Từ ngàn xưa vốn thế…Chưa có từng ngoại lệThế gian yêu Viết, viết, viếtVề một điều rất cũMong mắt nàng, giả dụCó tôi trong Những đường tròn như là dài mãiCó đấy màXa nhau

VUI VỚI THỜI GIAN

Truyện ngắn cô ấy viết buồn quáThơ anh ấy viết buồn quáRượu làm nát thơLệ làm khét thơ Nếu mỗi ngày chúng ta không sống trong tình yêuEm đủ sức đi trong ngày mới ?Đem hạnh phúc chứa trong chờ đợiGiữ cho lửa ấm mặt trời Tôi mỗi ngày khuyên tôiViết những điều không thểMơ …

Read moreVUI VỚI THỜI GIAN

30 THÁNG 7, 2025

1,Chữ là phương tiệnEm ngó xuống chân cầuTôi bước vộiĐường xa2,Những con bướm nơi nầy không nhiềuLắm lúc mong tôi sống đơn giảnNhưng ước mong thường không dễ đượcNên chân dung em là khoảng cách gần3,Em không là triết giaTôi không cần ngắm núiEm cứ là thi caTôi suốt đời theo đuổi4,Giả lập để cóEm …

Read more30 THÁNG 7, 2025

NÚI

Bác ấy cần tiêu hóaVới nỗi buồn thiên thuVới bước đời hụt hẫngVới tương tư sa mù Nội tại thường tinh tấnChuông vang dường vô âmĐỉnh cao ai thổn thứcBao la thay, bầu trời! Cam tâm làm ghế lòng không bậnTuổi dẫu dư ngàn vẫn trẻ con

SÔNG

Hãy chảy điBiển thiên thu rộngKhông cần biết nó là gì Chở giùm những ước mơ của rừngChở oan khuất của người đi chôn cấtChở đợi chờ đi về hướng bên kia Gầm gừ đấyAn nhiên đấyMùa trôi những lúc lặng lờ Bao nhiêu người lấy nước làm gươngCòn được tóc, râu cũng là điều …

Read moreSÔNG

KHÔNG CẦN VIẾT CHỮ

Em có thể cùng tôi làm một cuộc du hành không định hướngTự mình tang thương tự mình biến hoá phiêu duEm có thể cùng tôi chung một ngục tùRồi phá vỡ cái ngàn năm tư tưởng Em có thể cùng tôiHành vạn trượngTừ trên cao nhìn xuống những dòng sôngThương những cành hoa nước …

Read moreKHÔNG CẦN VIẾT CHỮ

HOA

Em không cần nói em đẹpEm không cần nói em thơmHốt nhiên trời đất đầy thơ mộngEm nởÂm dày hơn tiếng chuông

HIỆU ỨNG DÂY CHUYỀN

Khuyên tôiDung dị chính mìnhMỗi ngày thêm một người tìnhVào thơ Khuyên tôiĐêm có nằm mơCũng tơ tưởng Hạnh đừng chờ đợi Vân Khuyên tôiTúy tận hồng trầnKhông bầu, không hủ, uống dần bóng em Khuyên tôiNgày có lớn thêmCũng xin với tuổiCòn nguyên dại khờ Nàng từ cất bước vào thơTôi nhìn con chữChết …

Read moreHIỆU ỨNG DÂY CHUYỀN

RA TỪ KHÓI SƯƠNG

Chữ nghĩa có biến hoá là phần của chữNhững hiện diện từ mỗi bình minhNếu làm em cau mặtĐừng việc gì cau mặtNguyên xinh Anh chỉ khác vì làn gió khácTâm tình không tròn, vuôngChữ làm công việc kích hoạtMột tình yêu muộn màng Đôi khi anh lạc nẻoVề lại dòng sông xưaCon sông Thoa …

Read moreRA TỪ KHÓI SƯƠNG