KHÔNG THUẦN CHIÊM BAO

Biết và biết chưa bao giờ đủ cảNhư xưa bầu trời chỉ có trăng, saoNhư tình ái là một trường hư cấuVà bài thơ là những chuyện thêm vào Rồi bất chợt một ngày tôi hiểu đượcBầu trời kia không chỉ có trăng, saoTôi lại viết, cũng chỉ là hư cấuBầu trời kia thêm mấy …

Read moreKHÔNG THUẦN CHIÊM BAO

KHÚC RỜI

Ví như thơ chết trong nàngYêu thương buổi ấy mơ màng mai sau………… Mùa thu đến với lá vàng lá đỏLá dẫu vàng, dẫu đỏ có sao đâu…Lá không đỏ mới là điều đáng nóiEm làm sao biết được lá thay màu ?!……. Từ diễm tuyệt thành thu vàng bi lụyTừ thăng hoa bỗng mở …

Read moreKHÚC RỜI

VẪN MÀU LÁ XANH

Một thời thơ đến từ chiếc oanh tạc cơMột thời thơ đến từ trăng mộngMột thời thơ đến tự vu vơNó thuộc về quá khứMột thời thơ không đến từ đâuMất chỉ nhìn em chữ nhiệm màu Mai kia, ngàn tuổi, nhớ nhauTrăng mùa thu cũ vẫn màu lá xanh

QUA NHỮNG SỢI DÂY VÔ HÌNH

Đọc “ Lê Vĩnh Tài “ sáng nayVới những xiềng xích vô hìnhVà sự nô lệ tự nguyệnCùng nỗi buồn về thơHiện lênNhững câu thơ đi viết một quyển THƠ khác ?Về những điều chỉ dành cho những triết giaMột triết đạo ?Một thôi thúc ?THƠ có thể đứng lên ?THƠ không thể !Nhưng THƠ …

Read moreQUA NHỮNG SỢI DÂY VÔ HÌNH

KHÁC NHAU

Bỗng dưng tôi thấy tôi giàu quáTôi có thơ và thơ có emNhân sinh một kiếp đòi chi nữaKhi bốn phương hoa một cõi tình…Cô ấy bảo tôi sao không làm một người đàn ông tốt với vợ con mà mỗi ngày mỗi làm thơ yêu ” nàng “…Tôi thật không biết một con người …

Read moreKHÁC NHAU

GIỚI HẠN

Không có em vào với chữDòng khô như cơm khôKhi nhà thơ tự do đặt em ngồi với chữMùa thu thêm những con thuyềnVậy màBác Putin bậy quáĐẩy nam giới vào chiến trường hết rồi các cô gái Nga ngồi với ai Chuyện chính trị đọc hoài cũng chánNhưng mắt nhìn qua mạngChỉ đọc toàn …

Read moreGIỚI HẠN

TA CHẲNG LÀ CHI

Khi mộng thực đã không còn cách biệtVà xa gần khoảng cách giống như nhauChàng viết xuống, có những điều chẳng đổiKệ rừng thu cây lá có thay màu Khi quá khứ đong đầy trong hiện thựcMột chút buồn, một chút vị nồng cayEm bước đến, hay Trường Sơn bước đếnTa ôm chầm Nam Hải …

Read moreTA CHẲNG LÀ CHI

THÊM MỘT NGÀY THÊM

Tình không tuổi và thời gian không tuổiNgày không hoa ta sẽ vẽ nên hoaTrời không nắng ta vì em gọi nắngNgày thiếu mây ta gọi đến mây trời Ta vốn thích một đường dây xuyên suốtVí mai sau bất chợt dưới trăng tàEm còn đó và nhân gian còn đóCảm ơn đời sau những …

Read moreTHÊM MỘT NGÀY THÊM

MUỐN CHẠM VÀO TRĂNG

Ta từng về ngủ trong emBình an đôi mắt, ngọt mềm từ tâmĐêm rất lặngTrái tim thầmNgón tay buổi ấyNẩy mầm vào thơ… Xin cảm tạ, cành hoa vàng, một đóaNở cùng ta qua khoảng cách thiên hàXin cảm tạ với thân tình muôn ngảNhững thiên thần trong một phút đi qua Về tháng chín, …

Read moreMUỐN CHẠM VÀO TRĂNG

THƠ ĐI

Thời của những hồn thơ làm cách mạngChúng ta gieo yêu thương và tẩy xóa hận thùTrải từ tâm về những lối hoang vuViết, viết mãi những trường thiên hưng phấn Hãy trao về những ưu tư hụt hẫngNúi sông nầy cần tỏa sáng, hoan caSẽ không còn khổ ải, kêu laMà no đủ, bình …

Read moreTHƠ ĐI

THƠ CHẲNG CÒN THƠ

Thật ra thơ tình không cần sáng tạo gì hết, chỉ ngồi nhìn cô nương là chữ tự nhiên raChữ mượt mà hay không mượt mà còn tùy ngày tốt, xấuKinh nghiệm cho chúng ta biết chỉ có làm thơ tình hung tính mới nỗi lên, vật tính mới hiển lộ…Còn như thơ thiền- chiếc …

Read moreTHƠ CHẲNG CÒN THƠ

VỚI GIÓ

Thơ vô tội chỉ có người phạm tộiNgười không sai hình như chữ không saiThế tại, bị là từ đâu hử, hử ?Chàng ôm nàng ấm áp với thiên tai… Thơ vô tội, chỉ có chàng phạm tộiChàng không sai, không lẻ tự trời sai ?Là tặng vật, với tình không oán hốiMai vẫn còn, …

Read moreVỚI GIÓ