THỨ BẢY

Ly cà phê đợiChỉ có nàng không đợiBài thơ ra ốc đảo, nằm Con đường đợiChỉ có nàng không đợiBài thơ thất lạc bên trời Suy tưởng thứcVề nơi đôi mắt ngủCánh hoa nào quên nở với thời gian Con chim vẫn thân tình trên nhánh láThả xuống ngày lời chúc của an yênVui vẻ …

Read moreTHỨ BẢY

TỘI CHƯA

Nàng như cô bé không ngoanTôi thơ thẩn với bóng nàng mà thôiBóng nàng chẻ chục lần đôiTôi ôm mái tóc lên đồi đợi trăng Trăng nầy,Tùng hả ?Mầm răng ?Những chuông, những mõGiờ quăng đi rồi ? Chuyện dài…Tôi đã xa tôiTiềm tu chắc sẽLần hồiBước vô

MONG

Nàng chẳng làm sao thành Tố NữTa không thể biến một thành haiChiều ngồi nhấm nháp lon beer nhỏMong chẳng hư huyền một sớm mai

PHÚC DUYÊN

Em còn thả tóc mù sương Tôi còn lẩm cẩm hoang đường suối khe Bây giờ mấy nhịp cầu tre Vẫn là một góc thu che với tình Có cần gõ mõ cầu kinh Giải oan từ buổi chúng mình biết nhau Ơ kia, anh bảo cái ngày ? Là oan nghiệt cánh chim bay …

Read morePHÚC DUYÊN

NỐI DÀI

Một ngày, một bình minh chợt khác một bình minh; một ngày, ngay cả tiếng kêu của mấy con chim bay trước nhà dường như cũng thêm phần êm ả; một ngày gió vô tình làm quạt, những phiến mây với tin lành, những đóa hoa ngạt ngào hương…Một ngày, những cái có cũng cần …

Read moreNỐI DÀI

TẠI SAO HỒN VẪN ĐAU

Năm, mười chiếc xuồng cấp cứuVài chiếc trực thâng bayDăm anh Công An trực máyCó là gì khó đâuSao dân phải trèo lên nóc nhà mỗi nămSao chú công an phải bơi cùng lũ để cứu ngườiChú Công An có thể chếtNgười dân chú hy vọng cứu cũng có thể chết…Rất nhiều điều nghịch lỹCho …

Read moreTẠI SAO HỒN VẪN ĐAU

KHÔNG THỂ

Không thể mỗi năm cứ sầu với lũNhững cứ mỗi năm nhìn cảnh người ngồi trên mái nhàNăm mươi năm những người Cọng Sản lãnh đạo quê ta Tôi không còn có thể làm thơ buồn với lũLại không thể nhỏ to với đảng với đoànNhững con người cùng đang chịu cảnh lầm than Trị …

Read moreKHÔNG THỂ

MỜI NHAU

Rằng thưa bổn tọa không ngờTụng kinh ngàn buổi một giờ tiêu phaỪ cũng tốtCứ cho là dại dộtCứ cho là thêm một cõi trời hoaTình nhiệp nhớSáng lòa một buổiChỉ tiếc là dong ruổiQuên đi Không vì một nét mày phiêu hốtCũng chẩng vì bồng bột thiếu niênChỉ là rất mực tự nhiênCành hoa, …

Read moreMỜI NHAU

VẼ

Không gian như có bóng ngườiNhìn ta nói nói cười cười…dị anhLời thơ lắm lúc tròng trànhVề đâu với những khúc quanh trong đời Làm sao biếtTrường giang thơHữu hạnChữ ngàn trang thu lạiVài trangVẽ chân dung chiếc bóng nàng

RIÊNG

Thức để thấyNgủ cũng là để thấyLối ta cùng lau sậy khác gì nhauÁo thu vàng suốt xưa, sauBỗng dưng đôi mắt ai cùng trổ bôngTôi ham hố với lòng cháy bỏngTôi ngồi và đối sóng riêng tôiBờ xe nước chảy xa xôiTâm tình cố quận chút bồi hồi riêng

KHÓ LÒNG AN NHIÊN

Muốn tự tại làm sao tự tạiDòng sông đời chảy mãi quanh coVới người năm tháng âu loVới người năm tháng lần mò bước điMuốn đột biến dễ gì đột biếnĐem tâm tình dâng hiến, như khôngHuống chi thân phận cỏ bồngĐành thu giấc mộng cam lòng, biết saoTrái tim có phun trào cũng phảiBiết …

Read moreKHÓ LÒNG AN NHIÊN

VẪN YÊU

Tôi ngồi đọc lại thơ tôiNhững trường thiên mộng những bồi hồi, quayNhững bí mật nhiệm màu bốc cháyNhững bàn tay đi nối bàn tayTôi và sổ lộ tình vayCó em như thể đời từng khổ tuThôi thời cứ cho dù, ví đãBỏ qua thời thiếu cả áo bà baCuộc chiến cũ đã là quá …

Read moreVẪN YÊU