ĂN GIAN

Cảm ơn quyển sách khi ta nhớ Lại thấy môi nàng rất ngọt thanh An gian một chút em đừng giận Ta chẳng làm sao cấm nỗi mình

CHỈ VỚI LÒNG YÊU MẾN

Có những điều không cần phải nói, như mùa thu không cần phải nói‘’ Thu yêu mãi thế gian nầy ““ lá Thu vàng vì Thu quá đắm say ““ tự già cỗi để luân hồi yêu mãi “ Đừng trách trái tim thơ dạiQua ngàn năm còn mãi tuổi yêu ngườiQua ngàn năm nàng …

Read moreCHỈ VỚI LÒNG YÊU MẾN

BAY ĐI CÙNG GIẤC MƠ

Nàng, Thiên Di, viết về tự doThật đẹpNàng viết về cánh đồng hoaThật xinhNàng viết như thể với tới vô hạnCảm ơn con chữThân tình Chàng không có gì để viết về tự doHình như con người chưa bao giờ có chân thật tự doNhư sinh ra và chếtNhư bỗng dưng yêu ngườiNhư bỗng dưng …

Read moreBAY ĐI CÙNG GIẤC MƠ

ƠN PHƯỚC

Chàng sẽ không mất nàngChàng sẽ ôm nàng mãi mãiSẽ hôn nàng bằng con tim khờ dạiSẽ theo nàng trên những bước chân Ngôn ngữ và văn tự hữu hạnNhưng thời không vô cùngChàng thả chàng và nàng vào trong đấyBằng cả giấc mơ xuân Chàng đánh mất tuổi thơNhờ nàng mà có đượcChàng cảm …

Read moreƠN PHƯỚC

HẠNH PHÚC

Hạnh phúc là được cầu nguyện cho người hạnh phúcTừ trong sâu thẳm trái tim mìnhHạnh phúc là tâm hồn còn mộng tưởngTrong mỗi bình minh Ngày cứ thế hoa vàng trên tuyết trắngMiệng cười cười nhàn nhã dưới trời thu…Ta hôn em tình cứ thế hoang đườngTa ôm em đời cứ thế văn chươngTa …

Read moreHẠNH PHÚC

CHÚC PHÚC CHO NÀNG

Em tài giỏi quá em xinh đẹpEm của nhân gian của mọi ngườiTa có ở em tà áo mỏngCũng là hạnh phúc một đời vui… Cứ là biển của ngàn sôngCứ là sóng phủ mênh mông trời chiềuCứ là một đóa hoa yêuĐể mai sau vẫn mỹ miều hôm nay Cứ thả xuống những thân …

Read moreCHÚC PHÚC CHO NÀNG

BÀI THƠ CỦA NÀNG

Hôn em cũng đã hôn rồiôm em cũng đã hôn hồi giữa khuya,như mây lạc giữa cơn mê,như gió ghé lại bên trời cuối thu.Anh nay lạc chốn sa mù,tình yêu vẫn cháy biển ru lối chiều.Có dòng máu chảy liêu xiêu,linh hồn thinh lặng mỹ miều cỏ non.Môi em sự sống khua giòn,tay anh …

Read moreBÀI THƠ CỦA NÀNG

HÃY NHỚ VUI LÊN

Muốn về lại thuở thơ ngâyLà không thể với một ngày rất xaMuốn quay lưng trở lại nhàTìm trong cõi nhớ chỉ là trống không Muốn về ôm lại dòng sôngBàn chân nhỏ với mênh mông trời chiềuBuốt lòng hai chữ cô liêuCảm ơn lá, cỏ; ít, nhiều xẻ chiaThu và bốn bức tường khuyaBuồn …

Read moreHÃY NHỚ VUI LÊN

VÌ SAO ?

Đọc mưa từ Lê Vĩnh Tài rất thấmKhi mưa bồng phố đi chơiKhi nhà thơ tìm đường giải lũMong sao phố khỏi lên trời Mưa như em mưa vào taMưa từng hạt nặngBão như bão em vào taKhó lòng che chắn Đọc mưa từ Lê Vĩnh TàiNhững câu văn đi chậmDẫn vào ngõ ngách thâm …

Read moreVÌ SAO ?

SƯƠNG KHÓI THÀNH CHƯƠNG

Nhớ về cái thuở “ làm thơ “ ấy“ Ta nhớ em dù xa rất xa “Thật ra ta chẳng hề trông thấyChỉ là mộng mị một cành hoa… Nhưng rồi tráng sĩ tay không kiếmNhưng rồi văn mặc bút trời, bayNhưng rồi như thể tình trong huyễnTay gõ về ai mà không hay Ngồi …

Read moreSƯƠNG KHÓI THÀNH CHƯƠNG

CÓ THỂ LÀ ĐIÊN

Chẳng có gì cùng tận đóEm rồi sẽYêu anhChẳng có gì to lớn lắm của một ngườiLại là háo hức của trăm ngàn người khácChàng nhìn bóng nàngChuyển thơ thành nhạcHát về sương khói mông lung… Nhưng thật sự có nhiều điều cần thiếtỞ một nơi rất xaNơi dân nghèo sống nhờ khẩu hiệuHọ đã …

Read moreCÓ THỂ LÀ ĐIÊN

ĐI ĐỂ ĐẾN

Mỗi ngày có biến hoá riêng của nóNhư chàng nhặt nhạnh cõi tình riêngDù cảm giác mùa thu trời lặng gióChiếc lá vàng rơi đủ để một ngày nghiêng Bài thơ lệch về những vùng nước lũMang theo lòng buồn, mang theo cả tiếng cầu kinhTại vì sao, tổ quốc, quê mìnhDân khốn khó vẫn …

Read moreĐI ĐỂ ĐẾN