CHUYỆN VUI VỀ BẢO TẤN

Đọc “ KỶ NGUYÊN DỊ HỢM “ của BẢO TẤNThấy thương đời nầy rách nát quá điNhưng hỏi thử có kỷ nguyên nào không dị hợmHay nàng ấy mơ về câu chuyện THUẤN, NGHIÊU BẢO TẤN nhăn mày làm quỷBẢO TẤN còn nguyên gương mặt con ngườiTội,Tại sao tự mình làm xấu mình khi thân …

Read moreCHUYỆN VUI VỀ BẢO TẤN

THƯỜNG TẠI HÔM NAY

Tôi đang ngồi dỗ bóng tôiRằng đời vẫn tốt, rằng tình vẫn thơTôi viết xuống- bây giờ- mãi mãiÔm bóng nàng viết lại mùa xanhTừng chữ kết đan thành thế giớiKhông tương tranh, không đợi, không chờKhông cần phải bước vào mơMới nhìn thấy được cõi bờ thanh tânDòng thu chảy bao lần thu chảyĐem …

Read moreTHƯỜNG TẠI HÔM NAY

TUY RẰNG CÓ KHÁC

Hắn từng đi trong tuyết mà không lạnhCòn đùa vui với tuyết đang rơiBây giờ mở cửaVào thêm áoDù trời chỉ gióTuyết không rơi Tâm mãi trẻ và tình không tuổiNhưng thời gian vẫn phải ngậm ngùiDẫu quán tưởng về mất, còn thiên cổCũng lắm lúc chùng lòng giữa nhớ và quên Có một thuở …

Read moreTUY RẰNG CÓ KHÁC

COI NHƯ LÀ THỦ THỈ

Rằng thì nước mặn, đồng chuaBao nhiêu công sức cho mùa lên xanhTháng năm dù có tròng trànhBàn tay, khối óc đua tranh với đời Tôi khờ khạo bỏ cuộc chơiNhìn hoa, hữu hạn; nhìn đời, hư vôNếu như em chẳng cận kềBài thơ thay nắp quan tài từ lâu Những chuyến bay không lập …

Read moreCOI NHƯ LÀ THỦ THỈ

THEO BÓNG

Nàng là nước tôi sẽ hòa với nướcNàng là mây tôi cuộn với mây trờiNàng là lửa tôi với nàng bốc cháyNàng di hành tôi tham dự một trò chơi Nếu không nhìn vào những bản tinMộng còn nguyên mộngChỉ vì những bản tinTrốn vào nàng để sống Thượng Đế thương tình biết người đàn …

Read moreTHEO BÓNG

BỒNG BỀNH

Nếu giờ nầy có thể ngồi giữa sa mạcKhông phải để tầm nguyênDĩ nhiên không phải để viếtBởi tôi đã hết thời điênChỉ vì tôi muốn đến đóĐể thấy một nàng tiên Mặc kệ nhân gian ngủTình ái mang theo vị của thiềnĐốn ngộ ngàn trang trong hạt cátChở đầy vi diệu một dung nhan …

Read moreBỒNG BỀNH

TRƯỚC KHI LÁI XE ĐI NGỒI QUÁN

Thơ, với hắn, chỉ là cái truyện chớp, truyện vừa; viết như thể từ vô thức- Một chút nhớ, một chút tương tư, một chút sầu, một chút tự khuyên mình đi tới, một chút cùng người tâm sự nắng mưa…Hắn không biết làm mới chữ nghĩa, hắn cũng không mong lấy thơ làm đạn, …

Read moreTRƯỚC KHI LÁI XE ĐI NGỒI QUÁN

NHƯ LÀ THIÊN ĐỊNH

Mái chèo như chẳng theo người láiVẫn cứ chèo theo hướng có emThôi vậy, ngàn đời ôm ấp mãiKệ thời gian chảy , kệ mùa phai

CŨNG NÁT LÒNG

Vẫn biết cuộc đời cần những chuyến đi xaLại thấy an vui ở tại nhàThời chẳng còn mong tranh vận hộiNgồi chờ trước cửa đợi chim ca Đôi tay thả xuống, tình thôi đợiTrăng, trả về trăng ánh nguyệt vàngDù mọi thứ vẫn còn đóTrong mỗi bình minh vẫn thiết tha Trôi theo một giấc …

Read moreCŨNG NÁT LÒNG

Ý CỦA NÀNG HUYÊN

Khi thơ anh chất đầy củiEm cho anh mấy khuy dầuEm giúp anh ngồi nhen lửaĐốt anh, đốt cả niềm đau Tại anh suốt đời mơ mộngTại anh, chết cũng không hayAnh chết, em làm văn tếNhà thơ…ôm ấp… đặt bày! Khi thơ về cùng đại ngãAnh thành một áng mây bay

CÓ THỂ TÂM TA SẼ TẬT NGUYỀN

Khi thơ chất cao thành tịnh thấtNgười đàn ông bước vào học PhậtDiện bích tầm nguyên Khi thơ tiến dần đến tịch mịchLà suối nguồn bình yên ?Có thể như thế ? Vấn nạn của con người là nhớDù nàng quay lưng về hướng nàoVấn nạn của thơ là làm sao kéo xuốngNhững cõi trời …

Read moreCÓ THỂ TÂM TA SẼ TẬT NGUYỀN

ĐỌC THƠ BUỔI SÁNG

Ngày mai trên nhánh sông đàoCác nàng cởi hết nhảy vào hân hoanNghe sao lòng dạ xốn xangMuốn đi nhưng sợ các nàng, nên thôi Trên nhánh sông đào, có những cây hoa đàoBên cạnh gốc hoa đào các nàng đào xuốngChôn cất những bình minhChôn cất những tiếng thở dàiChôn cất người tình xưa …

Read moreĐỌC THƠ BUỔI SÁNG