ĐAN THANH MỘT NÉT TRONG NGÀN NÉT
Ở giữa mùa trăng là cõi nhớ Đi từ vô thủy tới vô chung Về đâu,có kẻ ngồi trăn trở Sông một giòng sông sóng mấy vùng Rất lặng biết đâu là bão lớn Còn chờ đến một phút giây khai Thơ đôi khi viết không là lụa Là núi sầu trong bóng Hạt …