NGÀY RUNG LÊN TIẾNG NHẠC

Tôi thấy tôi cầm tay emĐi trong bình minh của hy vọngTôi thấy đồng bào tôi từng bước, từng bước ra khỏi nhà, đi về hướng của tự do và công lýTôi thấy bạn bè tôi đang viết thơ tình, có trái tim nàng thơ và trái tim của tổ quốcTôi thấy màu trời ngày …

Read moreNGÀY RUNG LÊN TIẾNG NHẠC

KHOẢNH KHẮC AN VUI

Mừng rất mực khi năm ngàn trái tim không còn Quốc, CọngChỉ còn một Việt Nam; chỉ còn một Mẹ Việt NamMừng dân tộc đã đến ngày lớn dậyVới tình yêu và mở cửa trái tim Mừng tôi đã có emNgười đàn bà có trái tim không màu,hay chỉ có một màu xanhMừng tôi đã …

Read moreKHOẢNH KHẮC AN VUI

VIẾT

Hãy viết và hãy viếtVề tình đồng bào thương mến nhauHãy viết và hãy viếtVề nhân dân đọa đày, về công bằng bị trấn lột, về tự do bị trói tayHãy viết và hãy viếtLàm sao dân tộc nầy vươn lênLàm sao cánh đồng xanhLàm sao kỹ thuật tốtLàm sao những trẻ thơĐược học hành …

Read moreVIẾT

NỐI DÀI,

Nầy anh, anh có đọc “ Nỗi Buồn Chiến Tranh “ ?Em muốn nói “ Tình Yêu Trong Chiến Tranh “ của Bảo Ninh đã đổi tên ?Em tin là thế.Anh đã đọc.Có hay không anh ?Với ai đó, nó là quyển sách rất hay; nếu không, quyển sách nầy đã không chiếm được giải …

Read moreNỐI DÀI,

CẦN PHẢI TU THÊM

Ta không biết có một ngày ta biếtRằng trong thơ có chở cả sương mùKhi ta biết cũng là ngày ta hết biếtCó bao điều cần chú nguyện với hoang vu Thâm tạ về em, cảm tạ nàngĐời từ buổi ấy hết cư anTa thường tơ, tưởng; đâu sai, đúng ?Rồi nhủ- thiền trong ánh …

Read moreCẦN PHẢI TU THÊM

CHÚ NGUYỆN

Hãy để núi trở về núiHãy để sông trở về sôngKhông cần ngồi phủ sóngHãy nhủ lòng, thong dong Không cần phải hôn emKhông cần phải ôm emKhông cần nói lời thương mến Thật ra mọi chiều kích nhân gian nầy, cành hoa ấy phủ khắp, đôi mắt ấy bao trùm khắp, đôi môi ấy …

Read moreCHÚ NGUYỆN

TRONG MỘT Ý NGHĨ

Chúng ta cùng khai quật trí nhớChúng ta cùng làm dài hơi thởChúng ta cùng săm soi cây đại thụChúng ta cùng có giấc mơ chungChúng ta,Những người bước ra từ chiến tranh, hay lớn lên từ chiến tranhĐã thấy và đã biếtĐã nôn mữa vào khẩu hiệuĐã cười vào những lời hứa…Bác Hồ có …

Read moreTRONG MỘT Ý NGHĨ

THƯƠNG CHO NÀNG LẮM

Mỗi ngày thế giới mỗi đầy thêmTôi trở thành chật chộiMỗi ngày con người mỗi lên cấpTôi vỗ về tôi, chuyện đã rồi Chúng ta nói về tình yêuNhưng khó lòng gặp mặtChúng ta nói về canh tânNhưng tự mình hủ hóa Trời ạ, tôi và nàngTrời ạ, tôi và tôiCó lên chùa sám hốiPhật …

Read moreTHƯƠNG CHO NÀNG LẮM

CHÚC TỤNG BÌNH AN

Tôi ngồi uống trà cùng lúc nhâm nhi hai con số- bốn chín và năm mươiKhi mà vô hạn bằng khôngBao nhiêu chữ nghĩa gánh gồng ra điÔm em thê thiết kể gì Nhưng không thể không viếtĐành coi văn tự về trờiĐành để tâm cảnh ra khơi Tôi ngồi uống trà cùng tôi trôi …

Read moreCHÚC TỤNG BÌNH AN

RA NGOÀI GIỚI HẠN

Ừ, vạn sự tùy duyên mà chuyển dịchDòng sông kia con nước vẫn vô tìnhCó ngồi khóc cùng bình minh dĩ vãngChuyện của người, thêm chữ, phải thêm trang… Ừ, cái muốn vẫn còn kia, cái muốnMây của trời nên gió đẩy trôi điĐất phân hủy đọc từ xanh của láLối của tình sau lối …

Read moreRA NGOÀI GIỚI HẠN

TÔI BÌNH MINH TÔI

Khi thơ tưởng đã xa tầmEm, con nước cũ, âm thầm, lại khơiĐôi khi tưởng đã cạn lờiMà không, bốn cõi rong chơi, lại vềNgỡ rằng mặt ủ, mày êAi hay, từ buổi em về, hân hoanMới hay đôi chút điệu đangLại đầy cách bướm, lạn man man tìnhKhi thơ tự thắp lửa mìnhTôi bung …

Read moreTÔI BÌNH MINH TÔI

KHÔNG THỂ TU HÀNH

Vẫn thích thích về phía vàng của chữNhưng rồi thôi khép lại một trang cườiVẫn thích thích về phía đen của chữNhưng rồi thôi, về phía của trang ngiêm Tâm thánh thiện nhưng mà không bỏ đượcĐôi bàn tay vẫn muốn được ôm, sờ