Phục Sinh
Nhàm chán quá,anh ! Thế gian đời đời vẫn thế Nhàm chán quá, Anh ! Thế gian chưa từng ngưng giọt lệ Em đã đọc Tâm Kinh Em đã nhìn dâu bể Sao buồn ? Đừng mong tiếng cười từ người đưa tới Chỉ có thể sáng tạo nụ cười trong thế giới của em …
Nhàm chán quá,anh ! Thế gian đời đời vẫn thế Nhàm chán quá, Anh ! Thế gian chưa từng ngưng giọt lệ Em đã đọc Tâm Kinh Em đã nhìn dâu bể Sao buồn ? Đừng mong tiếng cười từ người đưa tới Chỉ có thể sáng tạo nụ cười trong thế giới của em …
Khi nào em thấy được ra Thiên nhiên là một bài ca vô cùng Khi nào em với tôi chung Đi là tích lục Đứng là loại suy Thơ đồng hành thơ tương tri Thơ nâng lúc ngã nhu mì lúc đau Bước đêm và những bước ngày Bước trang trải mộng bước quày quả …
Ngủ đi em Khi em thức giấc Đã là một bình minh mới Ngủ đi tôi Có những điều dẫu đợi Chẳng thể nào thấy đâu Anh làm gì sáng nay Bài thơ mong chuyển hóa Bài thơ là vực sâu Tháng 12 với ông già Noel Đã từ không hóa có Tháng 12 không …
Có những người sinh không biết chết Vẫn còn hoài vọng những âm mưu Lòng thiền đi với bàn chân trói Minh ngộ nằm trên đôi vú em Tôi,bước vô tình đến quán thơ Nhìn lên vách dán những vùng mơ “ ta không hào kiệt,ai hào kiệt “ “ bút ngọc lời hoa kiếm …
Tổ cha cái trận gió nồm Thối tung chiếc váy. Còm ròm.lỗi anh. Cũng vì đôi mắt thong manh Nhìn ai hàng dọc đã thành hàng ngang Làm sao lấy lửa thử vàng Nguyên con. nằm đợi.mời chàng.bỏ đi ?! Sư cười : Thí chủ tùy nghi Phật cười : Động niệm ôm ghì thế …
Chữ nghĩa phù hư về với ảo Hồn chìm vô hạn có là sao Thân trong Đông giá thơ làm áo Ngủ giữa trời khuya lại thế nào Việc gì ta,Lý Bạch Can gì ta, Nguyễn Du Mỗi người một cách chết Mỗi người một ngục tù Cởi bò đi đủng đỉnh Hay lái xe …
Chẳng còn cần phải bận rộn về một mắt xích Màu xanh non ngàn có thể đã xanh hơn Gió tạo nên màu vàng sóng Em tạo nên tình yêu anh Thơ quậy về thầm lặng phố Ly cà phê còn thầm lặng cô đơn Thiên thu vận hành trong đáy mắt khuya Ta chia …
Mượn vũ trụ làm bầu Mượn thơ làm lửa Tặng người chút ấm mùa Đông Mượn thế gian làm nhà Mượn tình yêu làm cửa Mở ra những mặn nồng Mượn em đôi mắt nhỏ Cho tôi nhìn tôi trong Còn bao nhiêu phù phiếm Còn bao nhiêu bận lòng Mượn đời canh bạc lớn …
Anh in chưa ? Gì ? Thơ ! Đừng hy vọng để rồi tuyệt vọng Em da thịt của người và bóng sắc ở trong ta Những con thuyền lủng đáy vượt đường xa Khi đọc thơ còn là một sự làm ơn Khi thơ là món quà rẻ rúng Những nhà thơ bước ra …
Nơi tiếng khóc không biết nói Nơi nỗi buồn câm Đọc được gì từ sông đêm im lặng Đi dưới ánh mặt trời xám ngắt Mỗi lá cỏ là một cây gai Làm sao có tiếng hát Hãy thư giản như gió ngàn không bận Trên hành trình đi qua Chỉ là đi qua thôi …
Cái gì sau lối mòn hiển lộ Mùa Đông trôi qua những nhánh cây gầy Lá chậm về bởi lá ẩn trong mây Lá phải khóc bởi lá cần phải khóc Cái gì đã xóa đi thời tang tóc Là môi em là nụ cười em Hay từ viễn du kia những ngón tay mền …
Thức ra là thấy cái buồn Thức ra lại thấy cội nguồn nhởn nhơ May còn được mấy bài thơ Mang từ cố quận bây giờ : tri âm !