Phục Sinh

Nhàm chán quá,anh ! Thế gian đời đời vẫn thế Nhàm chán quá, Anh ! Thế gian chưa từng ngưng giọt lệ Em đã đọc Tâm Kinh Em đã nhìn dâu bể Sao buồn ? Đừng mong tiếng cười từ người đưa tới Chỉ có thể sáng tạo nụ cười trong thế giới của em …

Read morePhục Sinh

Mãi Còn

Khi nào em thấy được ra Thiên nhiên là một bài ca vô cùng Khi nào em với tôi chung Đi là tích lục Đứng là loại suy Thơ đồng hành thơ tương tri Thơ nâng lúc ngã nhu mì lúc đau Bước đêm và những bước ngày Bước trang trải mộng bước quày quả …

Read moreMãi Còn

Mùa Trăng

Ngủ đi em Khi em thức giấc Đã là một bình minh mới Ngủ đi tôi Có những điều dẫu đợi Chẳng thể nào thấy đâu Anh làm gì sáng nay Bài thơ mong chuyển hóa Bài thơ là vực sâu Tháng 12 với ông già Noel Đã từ không hóa có Tháng 12 không …

Read moreMùa Trăng

Lang Thang

Có những người sinh không biết chết Vẫn còn hoài vọng những âm mưu Lòng thiền đi với bàn chân trói Minh ngộ nằm trên đôi vú em Tôi,bước vô tình đến quán thơ Nhìn lên vách dán những vùng mơ “ ta không hào kiệt,ai hào kiệt “ “ bút ngọc lời hoa kiếm …

Read moreLang Thang

Một Ngày Thêm

Chữ nghĩa phù hư về với ảo Hồn chìm vô hạn có  là sao Thân trong Đông giá thơ làm áo Ngủ giữa trời khuya lại thế nào Việc gì ta,Lý Bạch Can gì ta, Nguyễn Du Mỗi người một cách chết Mỗi người một ngục tù Cởi bò đi đủng đỉnh Hay lái xe …

Read moreMột Ngày Thêm

Sợ

Cái gì sau lối mòn hiển lộ Mùa Đông trôi qua những nhánh cây gầy Lá chậm về bởi lá ẩn trong mây Lá phải khóc bởi lá cần phải khóc Cái gì đã xóa đi thời tang tóc Là môi em là nụ cười em Hay từ viễn du kia những ngón tay mền …

Read moreSợ

Tri Âm

Thức ra là thấy cái buồn Thức ra lại thấy cội nguồn nhởn nhơ May còn được mấy bài thơ Mang từ cố quận bây giờ : tri âm !