Riêng Trôi
Tôi viết chấm ( . ) và em viết phết ( , ) Tôi dừng chân em tiếp tục đi Em đã đúng và tôi đã xóa Nỗi buồn xưa như chẳng là chi Bởi chẳng có một phương để đến Nên ngàn phương trong nỗi đợi chờ Nếu có thể mai kia về lại …
Tôi viết chấm ( . ) và em viết phết ( , ) Tôi dừng chân em tiếp tục đi Em đã đúng và tôi đã xóa Nỗi buồn xưa như chẳng là chi Bởi chẳng có một phương để đến Nên ngàn phương trong nỗi đợi chờ Nếu có thể mai kia về lại …
Nói là một điều lý thú Ngôn ngữ đẩy cơn mưa Thời gian quên tích tắc Mai sau là rất xưa Uống một xị lời vừa Uống hai xị chí lớn Uống ba xị Thuý Kiều là con nào ? Một thời phi lý thuần Một thời trong quán đấu láo Một thời quên Xuân …
Những người làm thơ Cùng ngồi bên mộ Sụt sùi Những bài thơ không còn khổ Không còn một chữ nào Bởi từ những da thịt xanh xao Chữ chưa tròn đã nát Những người làm thơ Đạm bạc với tình Đánh tráo với chính mình Vẽ màu hoa huyễn Những người làm thơ Muốn …
Khi tâm thái mỗi ngày mỗi trẻ Sợ đến một ngày rất mực hồn nhiên Em gái ạ mùa thu kia tô vẽ Ôm ta ơi đôi mắt nọ ngoan hiền Khi màu sắc trên từng mùa biến hiện Cái tàn phai để chỗ cái sinh tồn Tình yêu hát thay những điều trăn trở …
Hạnh phúc là quên mình đi một thoáng Để ngủ vùi trong thơ em Hạnh phúc là được xào ngắn hạn Trong giấc mơ của mình Khi tóc bạc gọi mời những nụ cười xanh Anh chưa già đâu anh còn trẻ lắm Khi đôi mắt vẫn tưởng về hy vọng Xôi đây,em mời anh …
Những gì tôi muốn nói Người xưa đã nói rồi Những gì tôi muốn hỏi Cần không hay nên Quên ? Thơ với đời bất tận Người với đời tiếp hồi Đi cho dù chẳng đến Đi như là đi thôi ? Cái gì là miên viễn ? Cái gì là vô thường ? Trong …
Lột quần cởi áo trời chiều Thấy ra đôi mắt tiêu điều người dưng Hạ hồi đứt mẹ dây lưng Làm sao cột lại cái từng mở ra Thuyền quyên thổ lộ sơn hà Bưng em nhập thất quỷ ma hành thiền
Trong hồn biển thức và sông chảy Những điều như thể là mật ngôn Em nằm mong hái sao trời xuống Góc núi hoa vàng chết giữa đêm Trong vô tình vớt âm thiên cổ Chùa rất xưa và bến rất xưa Thuyền nan đậu dưới trăng thu đó Chuông vọng hồn ai giữa gió …
Gió núi và em tiếng thở dài Trong thơ còn đó mắt Liêu Trai ? Hạ về nắng thắp ru tình ngủ ? Hay mở ngàn phương đợi bước ai ? Soi xuống dòng sâu trăng phản cảm Nghiêng bầu mong dốc cạn thiên nhai Thương còn một cõi muôn trùng hẹn Trên mỗi chiều …
Nếu có một ngày em ngồi tỉ tê bên cây hồng nhỏ Rằng nở hoa là một điều rất khó Dù ngàn hoa trải khắp trong Xuân Nếu một ngày em nói chuyện cùng mây Sẽ thấy được một điều chân thật Chúng ta có bên nhau là phúc phận từ trời Nếu có một …
Có cái gì như trầm hương Có cái gì như sương khói Trên hai bàn chân mõi Mang theo Có cái gì là da thịt Có cái gì là máu xương Cùng nhau mọi con đường Suốt bốn mùa mưa nắng Có cái gì rất ngọt Có cái gì thiêng liêng Giọt nước rung lòng …
Hối xưa,chân nhảy xuống tàu ? Thưa không,quay lại,một ngày, vẫn đi ! Không đi, Sao biết được mình Không đi sao có viễn trình chiêm bao Bài thơ có những vì sao, cùng tầng tầng đá tảng,có rừng thu vô hạn,có biển trăng đầy,có xám đục khung mây,có trần gian bão tố,có nỗi buồn …