Ơn Hoa

Cây hoa mang từ biển vềTrồng trong cái chậu nhỏSóng không đánh nơi đâySao lòng người ở đó Hải âu cùng chim ÉnVỏ ốc và vỏ sò …Láng giềng giờ chẳng cóHoa vì hoa ra hoa Chẳng có gì nghiệp, mệnhDuyên trăm năm thôi màCảm ơn cành hoa nhỏVàng một góc trong ta

Ôm Em

Nằm xoa xoa nén nénNhững con chữ bồng bềnhLàm thơ trong giấc mộngLời quên Ừ thời nhật nguyệt luôn còn đóEm vẫn còn kia ta ờ đâyNgờ như xa cách mà thân mậtEm làm sao biết một vòng tay… Hãy để những rời rạt rách rưới rác rến chất lại và đốt điĐây là rượu …

Read moreÔm Em

Nguyên Còn Dấu Xưa

1,Đành cam chẳng đủ vuông trònXuân Thu đại mộng nguyên còn dấu xưa……………..2,Đọc từ sông núi thương sông núiMột thuở buồn kia vạn thuở sầuCái ác lên ngôi làm thánh chúaNgàn sau lệ ấy vẫn còn trôi…………….3,Hình nhưEm gọi tên tôiTừ trong giấc mộng đêm rồiHình như…Tưởng đâu tình chết từ ngàyBàn chân nhảy xuốngCon …

Read moreNguyên Còn Dấu Xưa

An Nhiên

Mùi cỏ, mùi thơ, mùi gió cátTrăng đầy đến loãng đến hoang vuNgười ấy ngồi lạiNgắm thời gian Mang trái tim của người xông trậnRồi đầu hàng chính mìnhThanh gươm làm đôi cánhVề đậu chỗ ngàn xưa Hái trái rừng làm rượuChặt cây rừng làm nhàLấy lá rừng làm áoTùy hứng mà ngâm nga Vẫn …

Read moreAn Nhiên

Tầng Cao Một Cánh Chim

Nhân sinh hề, tịch mịch?Nhân sinh hề, tươi vui?Đi, ở hề; ngậm ngùi!Tình, vì sao ly biệt? Ông lão ngồi câu, caDòng sông nước chảy mãicon thuyền còn ở tạivới người như tri âm? Đắm mình vào vô tậnĐể thấy được hồng trầnHay chỉ là để đợiTầng cao một cánh chim…

Rồi Qua

Những người làm thơ không có khả năng biến đổi thế giớiNhưng có quyền buồn, có quyền khóc, có quyền ưu hoài, có quyền khai phóng một dòng sôngHẳn thế! Những bài thơ của chàng đã đi trong cô đơnChàng đã viết nó trong cô đơnGió ở ngoài rất mạnhMưa ở ngoài rất đầyNhững bài …

Read moreRồi Qua

Tư Cố Hương

Sáng nhìn khẩu Colt 45Súng nằm rỉ sắt, tội tình kể chiNhớ xưa ta một thời đeoMột thời đem cất lâu ngày thành quên… Dẫu rằng chiến trận bùng lênTa đi như thể một người mộng duTrong ta không có kẻ thùBắn ai ? đành tự hoang vu chính mình Rồi xa quê, lạc bóng …

Read moreTư Cố Hương

Tự Mình Thành Tựu Hồng Lâu

Thấy em ngồi ở mép cầuNhìn trong đáy nước hỏi màu thiên thuThơ từ đại mạc hoang vuVề ngưng suối lệ đốt mù sương khuya Chảy đi, tán thất ngôn từChỉ còn trang giấy trắng như buổi đầuTự mình thành tựu hồng lâuVới tay nâng chén, với bầu, đợi say

Ngày Qua

Hãy thắp cho mình một nén hươngNgày đó, tháng đó, năm đóNhân gian là địa ngục, từng phầnChúng ta tự mình bung raTự mình tô hồng chuốt lụcHồi sinh Có những điều vừa nhớ lại khuyên, quên!Có những điều viết xong lại xéMay bài thơ chia nhau ít nhiều quạnh quẻMay buổi cơm chiều còn …

Read moreNgày Qua

Sáng Đọc

Về những chú bình thơRằng “ thơ khó hiểu mới là thơ! “Lý Bạch, Tô Đông Pha, Tagore, Alexander Pushkin, Robert Frost, Nguyễn Du…ngồi khócChữ ta, là đá, bao giờ ? Con mèo dấu cái nó cần dấuCòn các anhChắc mình thấy được,Sau vùng mây là một khung xanh ? Sáng đọc …Tháng Tư đầy …

Read moreSáng Đọc

Cũng Đi

Hôm nay còn ở Sài GònNgày mai là đã không còn trên quêRa đi là kiếm đường vềHay đâu trầm mễ lê thê đến giờ Chỉ mong làm chú tốt đầuTiên phong lót ván làm cầu xuôi đôngĐâu ngờ toan tính, thành khôngBao năm còn một tấm lòng, cũng phai Về thôi! Lại mộng du …

Read moreCũng Đi

Không Phai

Người đã khóc, biển đã khóc và núi đã khócNhững tha nhân đã khócCùng lúc với giàn nhạc chiến thắng cất lên Mỗi ngày mỗi ítVà hắn, kẻ khóc giỏi nhất một thời đã không còn giọt lệ nàoVà biển và núi và tha nhânCũng hầu như quên có một ngày như thế… Chỉ là …

Read moreKhông Phai