Tri kỷ
Khuyết tật tôi từ một áng mây Đi không đủ bước, nhánh Thu, gầy Đêm hoang thức giấc, về, nhưng muộn Tri kỷ may còn, những ngón tay…
Khuyết tật tôi từ một áng mây Đi không đủ bước, nhánh Thu, gầy Đêm hoang thức giấc, về, nhưng muộn Tri kỷ may còn, những ngón tay…
Làm sao cản được ngoài kia gióMang tiếng chuông về một hướng xaTa cũng làm sao mà biết đượcNơi nào bão lộng với sương sa Em ngồi trong cửa ta trong cửaQuấn quít tình xanh tuổi mộng hoa ?Hay chỉ mỗi mình con dốc nhớNăm xưa, ngày đó, một người qua Trầm tư buổi mộng …
Sáng đọc đại cô nương không chịu làm mẹNhưng ngồi tại Sài Gòn nhâm nhi cà phê nhớ về người tình ở Hà NộiQuái! Đứa con trai cũng bằng tuổi đại cô nương nằm ngủ trong phòngKhông nghe nhắc tên thiếu nữNhưng nhắc tới, chuyến du hành xaNgại! Sao tôi vẫn ôm linh hồn cổ …
Lắm khi thơ là những cây đinhGai nhọn, dao bén, cũng có thể là mìn bomLà đầm lầy, là hố sâu, là tù ngụcSáng nay những bài thơ thiếu đi màu của (cây)TrúcMay có trong trang, em môi mắt mỉm cười Lắm khi hành trình của thơ là hành trình về địa ngụcMỗi con chữ …
Một chút tình không, mà huyễn cóCho lòng trai ấm với phong sươngRồi đi như thể tình nhân đãChung thủy hành theo vạn dặm đường Lầu các vốn không, mà cứ tưởngRằng ta lầu các ở muôn phươngRồi đi như thể ngàn phương ấyCó sẳn chờ ta chỗ chiếu giường Bè bạn không ai, mà …
Hai cô gái thì thầm Anh ấy nói tao là viên thuốc Anh ấy nói tao là ly rượu Anh ấy nói tao là bông hoa Anh ấy nói tao là ngôi nhà… Bây giờ mầy biết ra Mầy là bong bóng Ơ, ơ, sao bồ biết ? Đôi mắt bà nói a!
rằng muôn trùng ấy, nhớ ra rừng thơ là những cánh hoa, một thời từ em mở cửa đất trời như, Hà Nguyên Thạch “ tôi rời bóng tôi “ Rằng khi nào có nhớ nhau Nghiêng bầu với ánh trăng mời, cạn ly…
Tháng bảy rồi em biết khôngNgọc Hoàng quên và các con Qụa già đang bịnhNên làm sao gặp nhau là chuyện của đôi mình Tháng bảy rồi em có đổi thay ?Em còn mộng, còn ôm hình ai trong giấc ngủEm còn có trong mỗi ngày tranh thủViết đôi câu thơ tình dấu lặng để …
Tháng Bảy em ngồi nhìn nước,lặng thinhThầm nghĩ vì sao Bụt chẳng thương mìnhTháng bảy em về thoa son đánh phấnTrận chiến cuộc đời nổ lực trường chinh Tháng bảy có người ngồi hỏi vì sao, vì saoNhững điều lý ra không tăng tốc, đã tăng tốcGiá cả thị trường làm gì có đúng saiCây …
Không có dòng sông nào nước bốn mùa đều đầyKhông có người làm thơ nào mọi bài thơ đều hayNầy bạn, các thi sĩHãy yêu những cục đá trong ngày Sẽ không có lời bình rốt ráoChỉ có những con chữ trệu trạoMay lắm,đời bao nhiêu đôi mắt xanh ? Chữ viết xuống như lá …
Bước ra từ cái đã làLại tìm cửa quỷ nhà ma đi vàoLỗi không phấn diện, hoa đàoCàng không lỗi chỗ anh hào quăng gươm Một đã là vĩ đạiNhiều hơn một là gìThế giới nầy vô tậnLàm sao có thể đi… Viết như thể cày sâu vào quá vãngĐể tương lai may có chỗ …
Em không nhớ được đâuNgày nào trong rừng sâuEm và anh cùng trốnEm vui tươi, bễ bầu Cho anh ngửi lại mùi nước xưa nghe emCảm ơn ngày có gióÔi cái mùi thơm đóBao năm rồi còn thơm Chuyện anh bộ đội hẹn tình nhân vào mùa lễ hộiVà em nữ hộ lý ôm bầu …