Có Những Môi Cười Vĩnh Viễn, Trăng

Nó là tuần lễ đặc biệtDù biển vẫn thế, rất đầyDù những con tàu vẫn đi, về – tôi biếtDù chiến tranh chẳng có gì hạ nhiệtDù vẫn còn hiện tượng TrumpDù chúng ta đang nói về sự lạm phát… Nàng trở về như một bông hoaKhông là một cái bóngMùa thu vàng hơn, mùa …

Read moreCó Những Môi Cười Vĩnh Viễn, Trăng

Gom Đủ Sương Chờ Bút Hiển Linh

Tay thả vào trang, chữ, biến hìnhÁo em, vàng, đỏ, với Thu – xinhNhân gian trải mộng; tình – ly, hợpTôi sẽ vì em viết chuyện mìnhBếp lửa bên nầy không nhóm củimay còn nguyên vẹn những bình minhtro than một thuở chưa mờ dấuGom đủ sương chờ bút hiển linh

Về Với Thi Ca

Ô HAY, EM CHẲNG LÀ VÔ XỨ CÒN LẠC TRONG TA MỘT DÁNG NGƯỜI ĐỪNG NGHE, MỘT THUỞ LÀ MUÔN THUỞ TRÊN BƯỚC CHÂN VỀ BỐN CÕI THƠ

Chưa Hẳn Hoang Đường

Bạn đúng, người ta đúng hơnBạn mở ra một khung trời, người ta bước qua tựu thành một khung trời khácLá thu màu nhạtNên, thơ Không phải tình cờTình thế gian rất đẹpKhông phải tình cờNhững trái tim sao chép Nàng hóa trang bước đếnHương nàng không cảiDáng nàng, vẫn dáng hình xưa Không phải …

Read moreChưa Hẳn Hoang Đường

Ơn Em

nàng cõng đến còng lưng nàng bảonhẹ !thương cảm cho nàng, nàng rất không vuiem khỏe ! Ông bình vôi của chàng, nhưng nàng bảo vệ đã quenBác đốn cây đa làng là không được !Lỗi của chàng đôi khi hài hướcĐùa vui với mấy ông thần Muốn được đời khenRác của người là vàngLời …

Read moreƠn Em

Thơ Thức

Bài thơ buồn tênh,bài thơ sám hối Bài thơ biến thành cái chổi Quét không hết bụi cho người Ngày  một nửa và, đêm  một nửa Tiếng ca  chia  tiếng khóc  cũng chia Nơi cái chết làm nên cái sống Những mặn nồng sau những chua cay Bài thơ đi tìm cơ hội Thấy ra …

Read moreThơ Thức

Một Cánh Lan

Thiên đường đóng cửa con không biếtMay cây trần gian vẫn trổ bôngEm vẫn cùng anh đùa dưới nắngQuên thời phân biệt có cùng không… Tâm xanh với mái đầu xưa trắngVô lý còn mang một gánh buồnPhiên chợ kệ cho người mặc cảTa giờ vắng lặng cả chờ mong Con chim buổi sáng về, …

Read moreMột Cánh Lan

Thanh Thản Hành Trình

Mỗi ngày thêm một cái vui nhỏLà lên Facebook đọc thơ và đọc những cái bả vơDù không bổ bề ngang bề dọc nàoNhưng lại nặng tình hơn với những dòng sông ảo Những lời vốn thật lòng không là, phải đạoMắt nàng mông mênh hơnVà lời thêm thơm thảoTiếng guốc khua cùng rừng thu …

Read moreThanh Thản Hành Trình

Chỉ Vì Bút Lực Thiếu Văn Chương

Thiên-không như cũ là xanh thẳmEm vẫn nguyên xưa đẹp não nùngĐã bảo không đi mà cứ bướcVới tình thơ dại trước sau, chung ! Răng rụng, tai ù, mắt quáng manhVì sao mơ mộng vẫn nguyên xanhCười cười, khi trí còn hoang đượcBảo phải quên em chuyện chẳng đành Mùa lại về, em; lá …

Read moreChỉ Vì Bút Lực Thiếu Văn Chương

Nàng Là Đạo Sư

nàng không là ly độc dược có đườngđể chàng uống ngonvàchết ngọtnhưng nếu Chàng không thích nhìn ngắm tư tưởng biến thành dây thừngNhưng nàng thích trèo lên núi cao để nghe lời các vị thông tháiRằng thế nầy là thiên đườngRằng thế nầy là địa ngụcRằng thế nầy là tình yêuNên có khi nàng …

Read moreNàng Là Đạo Sư

Đừng Hóa Nỗi Buồn Thêm

Cố tưởng tượng ra một ly rượu để uốngMà không đượcCố tưởng tượng ra một em để ôm cũng không đượcTrời đất !Thế chú mầy còn có thể làm gì ?Làm thơ ! Nàng uống chàng, xỉa xói chàng, đục chàngChỉ với một hy vọngNơi tiếng than của chàngCho nàng một ý nghĩ Cái vô …

Read moreĐừng Hóa Nỗi Buồn Thêm

Tàn Khua Buổi Về

Bao nhiêu dòng lệChảyChảyNó đã ngọt khi nào ? Chùa về, anh nhớ ni côDấu răng ma nữ nấm mồĐặng thanhTròng trành thơ thẩnVà anhChút hương ngày cũ cố dành mang theo… Nầy emMùa lại sang mùaNhớ nhau bất lụnTàn khuaBuổi về