Vui
Rất nhiều lúc thơ không cần phải viết Khi nhìn em tâm cảnh hóa ù lì Đùa thôi nhé, em ngồi anh sắp chết Nếu em nằm, chữ nghĩa ở đâu ghi ?!
Rất nhiều lúc thơ không cần phải viết Khi nhìn em tâm cảnh hóa ù lì Đùa thôi nhé, em ngồi anh sắp chết Nếu em nằm, chữ nghĩa ở đâu ghi ?!
Chàng vốn thích cách chim trời gieo hạtNhững cây lành có mặt khắp muôn nơiChàng cũng thích nghe chim trời thả nhạcTrong hồ, chiều, chú vịt nhởn nhơ bơi Chàng vốn thích cái không gian trầm lắngNhững câu thơ không đợi, đến trong hồnChàng cũng thích chữ “ gừng cay, muối mặn “Tình một ngày …
Thế nào là đủ ?Cần phải có trăm sông đồng tụ ?Cần phải gom hết hương trời ?Khi hiểu ra, chỉ có mấy lờiKhông cần đến Thăng Long vẫn thấy Hồ Gươm trước mặt Việc gì se thắtKhi Thúy Kiều thân thoát khỏi thanh lâuDòng sông, con nước nhiệm màuMai sau còn có mai sau …
Dù em mang bệnh tâm thầnCũng là em, một tài nhân đó màLá Thu vàng, Dáng Thu xaLưng trời với cánh chim qua, hãy còn Tôi là khô mộc nguyên conThần trong thớ gỗ đã mòn dấu xưaVới trời, vọng ánh sao thưaNgàn sau cũng chỉ em vừa mới qua Cầm tay, kiếm phổ Tịch …
Chẳng có ông hoàng đế nào trên tổ quốc nầyChỉ có những công nhân làm việc cho quần chúngTôi đọc thấy và tôi chúc tụng Ở một nơi rất xa, cuộc chiến đã gần đến ngày kết thúcNếu em sống còn em sẽ nhớ thươngLãnh thổ hôm nay ngắn lại một phần đườngNhững nhà máy …
Tôi ngồi đây ? thật tình tôi chẳng hiểu !Hay trong ngày ngồi viết giữa chiêm baoRất nhiều lúc thấy ra mình đi lạcCầm tay em đủng đỉnh bước trong chiều Tôi ngồi đây, là tôi ngàn năm cũĐang làm thơ chúc tụng những tình nhânHay có mặt chỉ là vì hoài niệmHồn trôi theo …
Thế giới tôi không có tiên tri hay thần hộ mệnhHay nếu có, họ đã chết rồiTôi lớn lên trên cánh đồng đầy lúa nhưng lại thiếu ănThừa huyền thoại nhưng không làm nên súng đạnTôi lớn lên từ những giấc mơCũng có thể từ một lừa phỉnh Rồi một ngày thế giới tôi bị …
Người không biết kim cương, kim cương là đáNgười không cảm thơ, thơ là điều bậy bạEm biết tôi ư ? tôi là kẻ lạTừ sương đêm thành tựu của mây chiềuTôi vẫn dài dòng lãi nhãi về yêuVề thân phận, về ngục tù, cơm áoTôi, gã làm thơ; không là người sáng tạoViết nỗi …
Tôi vàCó thể là emHay cô hàng xóm ở nhà kế bênChuyện vuiNàng kể tôi ngheBài thơ không thể giúp nàng đầy lyTôi cùngHay chỉ riêng tôiGõ xưa để nhớ mộng hồi lâm liLàm gì có chữ “ hồ nghi “Mắt ai là sóngCũng là biển xanh ?Tôi nhưKhông thể vì nàngVội vàng biến hoá, …
Chàng vốn thíchDám đi, dám nói, dám trồng,dám nhổDám khen, dám chê, dám cười, dám khócDám phân tích, dám hoài nghi, dám an nhiên mời mọcDám quỳ, dám lạy ,dám đàm phán, dám đôi coDám vẽ lại thời không, dám viết lại câu hòDám mở trái tim cùng quỷ dửDám tịch mịch và dám ngồi …
Mở cửa không emEm đừng mở cửaĐể anh còn giờ đi dạo suốt mùa thuMở cửa không emEm đừng mở cửaĐể anh đủ giờ đuổi bắt hoang vu… Em làm gì giờ nầyAnh vừa đi vừa nói chuyện cùng mâyTháng mười một, tháng cảm ơn trời đấtTháng mười một bằng trái tim chân thậtNhìn lên …
Viết xuốngMột dòng thôi cũng đượcRồi gởi nhờ tay của gió ngànNhắn cùng “ bạn ta “ khắp bốn biểnMột Lời Thâm Tạ Suốt Ngàn Chương Viết xuốngKhông lời nào cũng đượcKhi tìnhCảnh giới của hoa hương Viết xuốngKhông cần chi viết xuốngTa nhớ về em rất mực thường Khi không còn chữ mà ngưng …