Môi Nàng Vẫn Ấm

nàng vẫn ấm bờ môinàng nói thếtrái tim còn chờ đợi một người xanàng vẫn viết, dù saonàng nói thếtrải tâm tình sau những giấc chim baonàng vẫn ngọtvẫn tròn căng ắp nướcvẫn lung linhvà vẫn cứ gọi về … người không biếthay dấu lòng không biếtngười có đau về khỏang cách xa kia… khách …

Read moreMôi Nàng Vẫn Ấm

Không Phải Gió

Không phải gióChỉ bài thơ mở cửaNgười trăm nămVề lại chỗ không ngờ Trăng mất máuBuổi người ươm nỗi chếtTrên luống càyDa thịt đó bầm đau Ngày đốt lửachất chồng lên lịch sửCháy từng trangĐầy lại, buổi lưu đày Ta khánh tậnCùng với người, khánh tậnMong tâm tình vực dậyỞ mai sau

Không Có Tuổi Già

trong tuổi trẻ của tôicái gì cũng có thể chiến thắngtrong tuổi già của tôicái gì cũng có thể chiến thắngchỉ làgọng đọc đã khác đivà nàng nhìn tôi cũng khác các nàng gọi tôi bằng anh cũng chẳng có gì sai tráibởi khi tôi mười tám tuổitôi có người anh vào tuổi tám mươi …

Read moreKhông Có Tuổi Già

Bút Chuyển Theo Người

1,Thường ngồi thưởng ngọa mấy dòng thơTuy có phân ranh những cỏi bờĐọc khắp không vì hay với dởCảm khái từng trang giữa lững lờXuân nhật chưa tàn em vẫn đợiHay lòng Thu vội chỉ là mơTâm tình theo với tâm tình nhớTrăng trải về đâu mắt đợi chờEm có khi nào em mộng vớiVì …

Read moreBút Chuyển Theo Người

Nàng Trong Tôi Và Tôi Ở Trong Nàng

Cho đến một ngày tôi biết ra mọi bài thơ đều dẫn về một lốiDù có hay khôngDù quên hay nhớDù đánh mất hay mang vácMọi tế tựMọi cầu khẩnChỉ là để vĩnh viễnCho nàng thanh xuân Tôi có thể chìm xuống hay bay lênNgày nắng với ngày mưa hôn nhauSinh thức chảy ra từ …

Read moreNàng Trong Tôi Và Tôi Ở Trong Nàng

Chẻ Nhỏ Nỗi Buồn

Chàng viết về cái sống của một thời đạiNàng chẻ nhỏ nỗi buồn của một thời đạiChàng đứng trên bọt nước và chìm dầnNàng trên đôi cánh Hải Âu kéo chàng như sợ chàng sẽ chết Nàng không biết chàng chỉ làm một cuộc thăm hỏiVới những linh hồn xưaTừ lòng sâu của biển Tín …

Read moreChẻ Nhỏ Nỗi Buồn

Ra Vườn

Ra vườn trồng một Dây BầuNồi canh là chuyện mai sau mới tườngNhư từng mộng chuyện yêu đươngĐến nay vẫn chỉ hoang đường đấy thôi.. Ra vườn tôi một mình tôiCây Khổ Qua nhỏ trồng rồi vẫn vơHình như mình bận làm thơMà quên đi những vẫn vơ trên đời Ra vườn tôi gọi, em …

Read moreRa Vườn

Vẫn Còn Lang Thang

Hắn vẫn sống với nóTrong niềm tin cùng hy vọngHắn vẫn viết về nóNhư một chờ mong Không có nhiệm vụ nào cho một bài thơKhông chờ đợi gì cho một bài thơKhông chuyên chở, không gào thétKhông là tín đồ cũng không phải là một người giảng đạoNó phẳng quá, nơi suy nghĩ của …

Read moreVẫn Còn Lang Thang

Chưa Tròn Viễn Du

Đôi khi chữ nghĩa nặng nềChối từ khi chữ chưa về đến câuĐôi khi chữ nghĩa làm màuLẫn và đôi mắt cho đau kẻ tìm… Đôi khi ngồi thấy em trôiĐưa tay tự vớt trong bồi hồi hươngMai sau còn đấy con đườngCòn thơ mộng nhớ, còn phương để hành Em,người thiếu nữ trong tranhTôi …

Read moreChưa Tròn Viễn Du

Chàng Chôn Dần Đi Những Nỗi đau

Sức mạnh ngôn ngữ là đánh bật trái tim ra khỏi lồng ngựcSức mạnh ngôn ngữ là biến cát đá thành bình nguyên… Chàng sống trong một xứ sở không bận tâm đến triết lýHọ chỉ bận tâm cho một ly cà phê ngon hơnNếu những chào hỏi tạo nên phúc lợi thời càng tốtNơi …

Read moreChàng Chôn Dần Đi Những Nỗi đau

Còn Ngyên Xưa Thênh Thang

Nàng biết tôi yêu nàngTôi biết tôi yêu nàngNhưng yêu mà chẳng nóinên tình đành sang trang Nếu xưa kia tôi nóiChắc chi thành đá vàngHình nàng qua vạn dặmCòn nguyên xưa thênh thang Trong trái tim của người đàn ôngcó ngàn ngăn để nhớnhiều đêm nằm bên vợlang thang trong mơ màng

Nương Thuyền Rải Thơ

Bỗng dưng thấy được vô cùngLại là gang tấc viên dung đủ đầyKhông cần trú giữa am mâyLang thang muôn dặm mong gầy phúc duyênMai kia về lại Sông TiềnVớt màu tang hải nương thuyền rải thơ