Chàng Yêu Nàng Lương Thiện

Nàng nhìn chàng, hỏiThơ đến từ đâu ?Chàng nhìn nàng, nhỏ nhẹThơ đến từ em! Nàng nhìn chàng như hoài nghiChàng nhìn nàng, nói tiếpThơ đến từ hoa! Chàng vẫn thích thấy nàng thắpNgọn lửa cho bình minhChàng vẫn thích nàng viếtTừ trái tim diễm tình Thật ra chàng vẫn hiểuThơ chẳng đến từ đâuThơ …

Read moreChàng Yêu Nàng Lương Thiện

Thật Ra Ánh Sáng Vẫn Đầy Trên Những Đám Mây

Những bước chân người đi xa hơn màu vàng của láMiền vĩnh phúc thiên thuTà áo em mãi bay trong ánh nắng của sa mùAnh vẫn uống màu hồng trên đôi má Những bản tin trong ngày chỉ là những bản tinKhông phải chúng ta hát trên cái chếtNhưng thật màMùa thu vàng, rất đẹpPhải …

Read moreThật Ra Ánh Sáng Vẫn Đầy Trên Những Đám Mây

Ngắm Hoa

Sáng ra vườn ngắm cỏ, hoaNhìn bầu kết trái, đợi cà đâm bôngChưa thành “ vạn hữu giai không “Vẫn còn má đỏ, môi hồng quẩn quanh… Em là trái chínVà anh ?Có mây thất lạc trong thành cổ xưaEm là gió đẩy đò đưaAnh vào tịch diệt nhưng chưa đến phần Em là ảo …

Read moreNgắm Hoa

Trên Mỗi Hoa Vàng Nở Sáng Nay

Đời sống đôi khi là ngậm đắngRồi khen như thế cũng là mayChua chay để thấy rằng thơm ngọtCần dụng tài năng đến một ngày Người quen đâm suốt không tình nghĩaGặp mặt cười tươi, vẫn bắt tayTay nắm bàn tay xa xót lắmChút tình một thuở đã xa bay Đời sống dường như không …

Read moreTrên Mỗi Hoa Vàng Nở Sáng Nay

Có Thể Sao Trời Nói Chuyện Ở Trên Cao

Chúng ta đang gầy dần và chết mòn trong ngôn ngữ chúng taChúng ta lười biếng thêm một lần suy nghĩChúng ta sống với tận cùng phi lýLà nhìn quốc dân đau tâm thức vẫn ù lìChúng ta sống và đợi ngày đất nuốt, ra đi… Dù vẫn tin rằng minh triết sẽ hồi sinhCho …

Read moreCó Thể Sao Trời Nói Chuyện Ở Trên Cao

Trong Nỗi Buồn Câm

Muốn quên mà chẳng đượcCái ác như đóng đinhĐành coi như duyên ngiệpTrăm năm là hành trình Những dòng nước ngầm muôn đời vẫn độngHình như không phải thế đâuAnh muốn thấy buổi – cơ, thời – chuyểnChuyện ngồi trông nước chảy dưới cầu Những trái tim đen, còn đenNhững thủ đoạn lừa bịp còn …

Read moreTrong Nỗi Buồn Câm

Mưa Đong Nỗi Buồn

Tháng tưMặc niệm về ngườiThân chim cánh gãyNụ cuười tả tơi Viên LinhCùng “ Thủy Mộ Quan “Những hồn đáy biểnKhóc ngàn năm sau Tháng tưChia chút tình nầyĐến từng đôi mắtBao ngày xót xa Tháng tư còn mãi, hôm quaThắng là Đảng trị, bại là lưu vongBao năm ray rức với lòngNhớ về tổ …

Read moreMưa Đong Nỗi Buồn

Thương Mến Làm Nên Nét Bút Bay

Viết thơ không mệt nhưng chờ mệtTa có nhau từ một kiếp xa ?Trang giấy và thơ…nên chấm hết ?Nhìn em lại nở bốn phương hoa Ta cười cùng cái không gian trốngỒ, đám chim vừa mới hát caBuổi sáng hôm nay trời rất đẹpTâm tình theo gió đến bao la… Chào nhau…cô bé ngoài …

Read moreThương Mến Làm Nên Nét Bút Bay

Đã Là Thiên Thu

Tháng tư có người thôi khóc nữaHỏi răng ?Còn khóc đến bao giờ ?Những người năm cũ nằm trong đấtThôi hãy chia đều những xót xa Tháng tư như một đường gươm thẳngĐâm suốt ngàn sau lịch sử nầyĐúng thế, nỗi buồn tuy khó khép…Một thời binh lửa đã xanh cây tháng tưtôi vá nỗi …

Read moreĐã Là Thiên Thu

Ôm Em Mà Chứng Đạo

VUI THÔINguyễn Du có “Truyện Kiều “Đoàn Phú Tứ có “ Màu Thời Gian “Chàng có gì ?Ôm em mà chứng đạo…. Sao hỏi cái còn mất ?Nào biết “ ta “ là aiDẫu đi mà chẳng đếnCan gì chuyện đúng sai ? Mỗi ngày một phiến, biếnTịnh hóa trên đường baySao còn tơ với …

Read moreÔm Em Mà Chứng Đạo