CHUYỆN KỂ
Đó là kinh thành của QuỷCó người thiếu nữ bị lột trần treo trên caoTội ?Nàng đẹp quá! Trước giờ Quỷ lột da của nàngNàng biến mất Từ Houston cô nương ngồi đọc ” thơ thường mộng “Viết thêmLời cảm ơn.
Đó là kinh thành của QuỷCó người thiếu nữ bị lột trần treo trên caoTội ?Nàng đẹp quá! Trước giờ Quỷ lột da của nàngNàng biến mất Từ Houston cô nương ngồi đọc ” thơ thường mộng “Viết thêmLời cảm ơn.
Em có thể trải lòng ra ?Ủng hộ!Ôm một lầnDù khánh tậnĐến trăm năm Anh vô tội!Chỉ vì emCám dỗ!Rừng Hoa NghiêmTrải láVới emNằm
Những thước phù sinh bầm dập cảAi không chảy máu trái tim mình ?Sao không thắp đuốc tìm vô hạn ?Một khối nhân gian!Một khối tình!
Không thể nhớ về cõi thơ trầm thốngThuở nghiêng bầu rót chén gọi mời trăngKhông thể viết về những dòng hoa mộngCòn ai đây ? đấu láo- chuyện- bên đèn Và hắn đã cùng mưa chiều, nắng sớmĐi như mang đôi cánh của Chim BằngNhưng khác chỗ Chim Bằng là điểm đếnHắn – mưa chiều, …
Đã đến lúc nhìn thế gian là thực thểNhìn trăm năm như vĩ đại của điêu tànĐừng than khóc vì mùa xuân rất ngắnVà cuộc tình mới đó đã sang trang Đã đến lúc nhìn xuyên qua lịch sửĐể nâng niu trong quen biết muộn mànĐã đến lúc bài thơ cần ngắn chữTheo hương trà …
Đêm dõi mắt về phương đông thao thứcĐâu là quê và đâu chẳng là quê ?Ta từng có những bình minh háo hứcRồi mai kia, mốt nọ; sẽ quay về Nhưng sao mãi còn trong vòng lẫn quẩnVẫn từng ngày trong bóng tối thâm khêĐâu là nắng và đâu là mây trắng ?Tình nhân gian …
Em tỉnh thức giữa trùng trùng đá tảngCó nghe hồn buốt lạnh với đa mang ?Anh đào bới từ thiên thu quá vãngMong trùng tu sót lại chút tro tàn Trăng rời bến bỏ sườn non vắng lặngThuyền xa quê đành nhớ núi khôn phaiĐêm điện sáng đã không cần thắp đuốcNhưng làm sao thấy …
Có người nông dân đi xuống biển bắt ốcCàng điNước càng sâu Có người nông dân đi vào rừng tìm tiênCàng điRừng càng rậm Có người thi nhân đi hành hươngMang về vuông lụa trắngThức mãi cùng đêm trường Có chú thợ cày tháo cày bỏSờ mó chuyện văn chươngĐụng đầu cùng đá tảngBiến mất …
Mọi trái tim đều đi về hướng mặt trờiNhưng trái tim nào đã tới ?Em ơi! Mọi con nước theo sông về biểnChỉ làm giàuBiển khơi Anh thức, ngủ cùng cánh đồng chữ nghĩaSao còn nguyên tục lụyTrong đời Không tiêu hoá được cái cần tiêu hoáAnh vẫn là đứa nhỏ của ngày xưaTóc dẫu …
Nầy cô gái bên bờ sông SwanTôi có tập thơ của cô từ một ngày nhạt nắngTập thơ mang tên “ Để Cho Ngày Ngắn “Nhưng sao lòng tôi mong nó mãi dài raNhưng sao lòng trôi mong nó đi xaĐến những trái tim yêu thơ như chính mình yêu da thịt Nầy cô gái …
Một dấu chấmTan biếnMột dấu phẩyTàn phaiTrang hoa thường mộngÝ tải, hương cài Lần tay lấy đá làm chuông mõAi kẻ nghe từ vắng lặng- âm?!Người không ở nữa, thôi, về vậy!Mai nhớ cùng nhau, lại xuống trần.
Là thật đấy, không phải là huyễn mộngSắc cho đời, hương tỏa tặng trần gianMàu nước xanh, bông trắng, nhụy vàngRất thanh thoát cao sang và bí nhiệm Không cần thiết- từ hoá công, kiều diễm!Cảm ơn sen và cả, cảm ơn hồMột phút dừng, trôi dạt chữ hư vôKhông tự tại, nhờ cánh hoa, …