CUNG CHÚC TÂN XUÂN

CHÚC MỪNG NĂM MỚI CÙNG TRĂM HỌĐẦM ẤM AN VUI HẠNH PHÚC CHO MỌI NHÀ MỌI NGƯỜICHÚC NHỮNG TRÁI TIM DÁM NÓI DÁM CƯỜICHÚC RUỘNG ĐỒNG BA MIỀN LÚA RUỘNG ĐÚNG MÙA XANHCHÚC NHỮNG TẤM LÒNG THƠM NGỌT GIỮA EM ANHCHÚC SÔNG NÚI BÌNH THANH VÀ TIẾN BỘCHÚC DÂN TỘC HẾT CÒN OAN KHỔCHÚC MỖI …

Read moreCUNG CHÚC TÂN XUÂN

NỐI DÀI,

Vàng đi để cõi thơ thôi hậnĐể nhớ thương thành cái Bánh ChưngĐể con đường nhỏ, bàn chân nhỏCòn mãi như không thể cuối cùng“ Bổn Tánh Nan Di “ cái tánh thích ngồi gõ và viết đã thành tập quán. Dù, đôi lúc viết, đã biết chữ sẽ tan vào hư không; hoạ hoằn, …

Read moreNỐI DÀI,

GÕ

Gió trời không mang được cái còn lạiNên hôm qua cũng đã vĩnh hằngBình minh mở với căn phòng lặngDi hành còn trên những trang văn ThơCõi mơ hồ sương khóiĐến, đi; không hẹn, không chờNên cảm tạ,Từ vô cùng cách trởBóng một ngườiLàm ấm cõi hoang mơ Gõ xuống, để mai kia ngồi đọc …

Read moreGÕ

THIẾU

Biết ra đá cũng mềm như đậu phụVà kẻ ngang tàng cũng bó tayChỉ là tơ tưởng

HỎI

Em đọc được gì ở màu hoa nhạtLà nổi buồn hay chỉ là dòng chảy của thời gian ?Em nghe được gì từ tiếng chim trên caoLà tiếng hát hay lời tỏ tình thống thiết ?Em thấy được gì nơi bài thơ anh viếtLà bóng của một người hay bóng của quê hương ?Em nghĩ …

Read moreHỎI

GIAO ƯỚC MÙA XUÂN

Một ngày, hãy là dòng suối của vĩnh cữu, ca hát cùng thiên nhiênMột đời, hãy tha tội chính mình với những ngón tay chạm vào sai trái; hãy cảm ơn cái ta còn lại,hãy cảm ơn người mở lượng bao dungMột ngày, hoa nói, mây cưởi, mưa chọc ghẹo, nàng ôn nhu đứng nép …

Read moreGIAO ƯỚC MÙA XUÂN

TRANG KINH THƯỜNG MỘNG

Chàng sẽ không giận cuộc đời đấyVì cuộc đời vô tộiChàng không giận con người đấyVì lọc lừa gian dối là một phần của bẩm sinhChàng không buồn vì sự cô độcBởi con người sinh ra và bước qua trăm năm chỉ có một mìnhChàng thích nói về sự thành công dù biết nó là …

Read moreTRANG KINH THƯỜNG MỘNG

VUI VỚI TẾT

Làm thế nào biến ý thức thành vật chấtLàm thế nào biến giấc mơ thành sự thậtLàm thế nào biến thơ thành lối trở vềLàm thế nào để không còn khoảng cách của sơn khê Đơn thuốc của Đức Phật chỉ cho ta sự bình thản, hay xuất thế gianBồ Tát hạnh là cứu khổĐạo …

Read moreVUI VỚI TẾT

VIẾT HOÀI KHÔNG HẾT

Không cần quán tưởng vẫn thấy cái hữu hạn buồn tênhDấu hỏi tại sao không thể thả xuốngTại sao cái nhớ không ngừng nghĩTại sao mơ tối lẫn mơ ngày Nàng là TỘI hay nàng là CỨU CÁNHNàng là TIÊN hay nàng là MATự do và tù ngụcCó người trong ngục cứ hoan ca Nàng …

Read moreVIẾT HOÀI KHÔNG HẾT

YEAR-END REFLECTIONS

The sun doesn’t understand, and the rain understands even lessWhen he doesn’t understand, even the leaves are sorrowfulHe meets the sea, and the sea laughs, still with its wavesHe looks at the flowers; the flowers and butterflies, without words Youth holds books in its hands but doesn’t read“Ways to speak to win people’s hearts”Youth listens …

Read moreYEAR-END REFLECTIONS

TRONG CÁI XE XÍCH LÔ ĐẠP

Dưới tay gõ của người đàn bà ấyMọi thứ như có linh hồnNgay cả ông già chống gậyCũng thấy ra còn thanh niên Mọi trái bom với nàng là trái pháoMọi tiếng than với nàng là tiếng cườiMọi khoảng cách là cáo ôm dàiBài thơ không có chuẩn mựcLàm mẹ gì có chuẩn mựcRất nhiều …

Read moreTRONG CÁI XE XÍCH LÔ ĐẠP

DĨ NHIÊN LÀ KHÔNG

Mai kia đổi thử hành trìnhMở ra một hướng không hình bóng tôiVà đi như thể mây trờiThung dung tan, hợp; nhìn đời nhẹ tênh… Cái còn là cái mông mênhHọc từ viễn cổBước đời hóa duyênTrả về hương sắc bình yênQuên còn vô cựcChết lòng mộng mơ Trong cái hổn loạn xô bồMột thời …

Read moreDĨ NHIÊN LÀ KHÔNG