Đừng Lau Mộng Thường

với đời- đôi lúc hoang vuVới tình- đôi lúc sương mù, cũng haytôi hoang đường cánh chim baytôi hoang đường cả nét mày trong mây yêu em đơn giản với tìnhtôi không mơ mộng ôm hình bóng aiem là em của liêu traiviết từ chái nhỏ, viết cùng mộng du … ru em, nếu được, …

Read moreĐừng Lau Mộng Thường

Mong Cầu Năm Tháng An Vui

Thì coi như muối rơi vào biểnThì coi như mộng nhập trùng khơiThì coi như áo trong thu ráchThì coi trần thế cuộc rong chơi Thơ hề- cứ viếtTrăng hề- cứ yêuThiên cổ không vì ta tráchNgàn sau khó tỏ lời… Thời cứ tầm hoang cùng ảo tưởngNhị Kiều- quá tốt; vạn Kiều- hayThời dư …

Read moreMong Cầu Năm Tháng An Vui

Mấy Độ Phù Dung

Bài thơ thành tựu từ muôn kiếpHay chỉ hoài thai phút gặp nàngTôi thật tình quên, tôi chỉ biếtEm là khói sóng, cũng là hoa Tôi khách du hành ngắnNhân gian quán trọ dàiTử sinh dường chẳng hẹnNgồi thức với liêu, trai… Viết và viết và viếtCon chữ không hình hàiEm cũng thường biến dạngTôi …

Read moreMấy Độ Phù Dung

Không Cần Ôm Chặt Lắm

Chào bằng hữu, một tuần ngồi với biểnĐem tâm tình phủ sóng Thái Bình DươngLý Bạch đúng “ đâu cũng là xử sở “Huống chi đây là xứ sở lâu rồi… Chào bằng hữu- chào cô nương má thắmDẫu không còn má thắm vẫn thân thươngTa học được ở những ngày xa cáchĐã nghe lòng …

Read moreKhông Cần Ôm Chặt Lắm

Thốn Tâm

Ừ thì, quá khứ buồn tênhTương lai là chuyện mông mênh khó dòCâu thơ thay thế con đòTự chèoTự chốngTự dò… nhân sinh… Em và tôi có chút duyênTan vào vô tận ?Nát cùng biển sâu ? Ví mai nầyCó gặp nhauCảm ơn em, thuởTrang đời…thốn tâm…

Vỗ Màu Sóng Xa

Chữ theo ngườiĐốt cháy nhauMai qua biển mượnCành lau làm cầu… Biết chừng đâuBiết chừng đâuEm môi tháp đáVỗ màu sóng xa

Thiên Đường Là Em

Thơ không phải là củ cà rốtThơ cũng không phải là khoai tâyChú, mỗi ngày mời mãi… Rồi một ngày chú ấy đi ngắm sóngCùng vui trong gió biển Thái Bình DươngThơ bỗng tịt Chú ấy đã cảm ơn vì không có cái để gõBạn bè chú ấy cũng thấy khỏe ra có những ngày …

Read moreThiên Đường Là Em

Không Cùng Em Khóc

Tôi không cần thiết phải buồn với em đâuTôi không cần thiết phải buồn như em đâuCó những buổi chiều luôn là tưởng vọngCó những tâm tình muôn thuở hiến dâng Em cứ buồn tự nhiên đi emVà khóc nếu em cần phải khócMùa thu trên đồi caoMùa thu trên mái tóc Tôi chưa già …

Read moreKhông Cùng Em Khóc

Hồi Ức

Lửa cháy ngoài giới hạnChết mẹ!Tình ta! Chàng hối hận vì không vỗ tay khen khung trời của nàng là số mộtNơi nhận thức của nàng chỉ đúng , không saiNàng phủi đít đi không ngoảnh lạiTrầm luân cho một thiên tài Muốn hiệu đính thời đã trễKhi chàng biết rằng không có thuốc ăn …

Read moreHồi Ức

Chúc Phúc Cho Người

Đã không còn mưa nữa rồiCũng không còn nắngChỉ cần biết cây dù đặt ở nơi nào Đã không còn xấu hay đẹp nữa rồiChỉ còn sự lung linhVà cánh bướm Thử giải thoát khi tự mình tù ngụcMọi khen, chê chỉ là sự bình thườngQuyển sách cuộc đời từ buổi thêm chương Nếu là …

Read moreChúc Phúc Cho Người

Một Thuở Đã Trôi Chung

Dẫu khô hạn trên từng phân đấtĐừng để hồn mình khô hạn nghe emDẫu chua chát trên từng sự thậtChẳng có gì ngày cứ mông mênh Chẻ sự sống để nhìn ra cái chếtMở tồn nhiên để chiếu rọi nhiên tồnrồi hạnh phúc bước đi như thể hiểucuối trời chiều không có chỗ hoàng hôn …

Read moreMột Thuở Đã Trôi Chung