NHỮNG KHÚC RỜI

Những con chim đã ngủĐêm chỉ còn lại ngàn sao thứcBước chân đời loanh quanh Người đàn ông thở dài đá văng chiếc ghếHớp ngụm rượu cuối như thể giận hờn quăng đi cái chai khôngTiếng lăn trên mặt đường khô khốc Nầy cô thi sĩ trẻĐã viết xong chưa tiếng của lòngHay vẫn còn …

Read moreNHỮNG KHÚC RỜI

NHỎ MÁU CHO NGƯỜI

Chúng ta buồn cho chiến tranh, nhưng bao nhiêu thế lực đang sống nhờ chiến tranh, bao nhiêu thế lực đang cố gắng tạo thành chiến tranh. Chiến tranh vì tham vọng quyền lực, tham vọng tài phú, tham vọng dài hơn, rộng hơn phần lãnh thổ hiện có, tham vọng đổi thay…Ngồi với Ukraine. …

Read moreNHỎ MÁU CHO NGƯỜI

NGỠ LÀ QUÊN ĐI

Nỗi buồn chôn kín hôm quaCớ sao cái buồn ấyTà tà hiện lênThì ra chỉ cái võ ngoàiChết từ vô lượngThương đauVẫn còn Tôi sẽ quên nếu người không nhớ nóNhưng núi nguyên xưa sông còn nguyên ở đóLàm sao ngăn được hồn vềNgười còng xuống từ thiên thu nỗi nhớTôi chảy máu mình không …

Read moreNGỠ LÀ QUÊN ĐI

LỰA CHỌN

Sẽ viết mỗi ngày một đoạn văn ngắnThay cho bài thơ mỗi ngày một gầyCánh tay trần một thuởTiếc thuở nhớ vào mây Dù thơ rất gầy nhưng mỗi ngày một đoản văn nhỏ cũng không dễKhông có chữ dễ nào có mặt ở trần gianKhông có tưởng tượng nào mãi rộng thênh thangLối sẽ …

Read moreLỰA CHỌN

CHÚC PHÚC

Hãy nói với chúng ta mỗi ngày là một ngày tốt đẹpChúng ta không cần phi thường nhưng chúng ta phải hoa, hươngNgay cả ý nghĩNàng càng đẹp hơn trong phút giây chàng mộng mịMặt trời trong thơ, trăng sao tỏa sáng trong hồn… Nhớ nhé,Mỗi ngày là một ngày hạnh phúcNgay cả bước chân …

Read moreCHÚC PHÚC

VIẾT TỪ NGỘ NHẬN

Ngộ nhận sinh ra ngộ nhận sinh ra ngộ nhận, ở một chương nào đó mọi thứ trở thành mơ hồ, yêu ghét lẫn lộn; ở một trang thơ nào đó chữ nghĩa cũng mang tính sa đọa thần thánh.Một ngày có nắng vàng xinh đẹp lan tỏa trên mãnh vườn nhỏ vào buổi đầu …

Read moreVIẾT TỪ NGỘ NHẬN

BÀN TAY MỞ LỐI

rất nhiều trang văn vô tự cùng những tâm hồn lộng gió và anh trầm tị́ch một phương nào-ơn em dõi mắt vào hư loãng,âm vọng nào theo bước thập, cao nàng tên là Thiên Dicô gái quàng khăn đỏchàng quen nàng một ngàyánh trăng lồng buổi đó không có ràng buộc cho cái nhìn …

Read moreBÀN TAY MỞ LỐI

VUI

Đôi khi chỉ một dấu hỏiLàm câu văn không còn là một câu vănĐôi khi nụ cười nằm trong hạt sỏiLăn Không cần đọc giữa hai hàng chữĐừng nên lấy núi làm trăng

NHÀN ĐÀM

Khi tất cả thấy ra mọi sám hối cho một quyết định sai lầm đã không còn ý nghĩa, cờ vào tay anh cứ phất cho vui. Nếu không thể lên cao thời cứ thụt lùi. Ai đã sống mà sống hoài được chứ.sai một phút có chi mà giận dữ. Sai ngày nào xin …

Read moreNHÀN ĐÀM

TỰ TRẦM LUÂN

Đùa ta, em má hồng răng ngọcThì đã sao nào, cứ nhớ thươngChưa khánh tận niềm tin thời cứ bướcChưa gặp nàng, không có chữ biên cương Mỗi sángXe trong giờ chuyển bánhMỗi chiềuĐi được nhiêu, xa ?Cọng khoảng cách để rồi quên khoảng cáchCứ đi tìm cái có đã trong ta Đọc Tagore, tên …

Read moreTỰ TRẦM LUÂN

CŨNG TỐT THÔI

Em vô ý lớn trong tiềm thứcTa để thời trôi với ngọt ngàoNhớ xưa cùng với thần tiên mộngTa vốn hoang đường những bước chân

MỞ CỬA TRĂNG SAO

Đừng hỏi tại sao những viên thuốc an thần và kích thích lại bán chạy như vậyĐiên nhiều quáVàViễn mơ nhiều quáĐừng hỏi một ngày ngay cả chính ta cũng thành xa lạSợ ngay tư tưởng của mình và sợ cả bóng maĐừng hỏi tại sao một ngày em sẽ nhìn taAnh là ai ? …

Read moreMỞ CỬA TRĂNG SAO