KHÔNG CÒN THAO THỨC

Một ngày, trong biển ý thức của tôi cọng thêm một ngườiTrừ thêm một tuổiQuên mất hành trình gió bụiQuên mất vì sao chữ thế thân Một ngày, cái vô lý đã trở thành hữu lýThiên đường, tốt thôiĐịa ngục, cũng đượcĐờiVô oán, hốiTrường giang ơiBềnh bồng Một ngày, những cánh hoa tàn úa nở …

Read moreKHÔNG CÒN THAO THỨC

KHỎI PHẢI TU HÀNH

Muốn để lòng không rung độngLại không cấm được mới kỳCon tim dại khờ vô lýThôi thời cấm nó mà chi Sáng nay để lòng đi dạoNgưngKhông một lý do gì

CHỨA ĐẦY TRONG NHỚ THƯƠNG

Một trăm năm là dài lắm ?Hình như không phải thế!Bởi năm mươi năm trước vẫn chỉ là hôm nayNàng cùng tôi, chạy. Khi dĩ vãng không là sương khóiEm làm sao thành khói sương ?Con đường làm sao mất được ?Người dù cách một trùng dương… Một trăm năm trước rất khácNgười đánh thuế …

Read moreCHỨA ĐẦY TRONG NHỚ THƯƠNG

NGÓN TAY

Quái lạ ngón tayGõ vào bản chữMột trời thú dữMột đàn thiên nga Quái lạ ngón taySao không biết mệt ?Sao không tự chết ?Sao còn vẽ vời ? Chiếc bánh và gai nhọnHạnh phúc trên nỗi đauCuộc chiến giờ đã hếtƯu tư một nét mày Quái lạ ngón tayMang theo từ quá khứTự mình …

Read moreNGÓN TAY

THƠ VIẾT CHO NGÀY

Ngày vẫn bồng bềnh và em mãi thanh xuânKệ những chuyến xe đời hối hảNgày vẫn còn nguyên phép lạKệ những vòng tròn bung mãi thêm ra Nhấm nháp hương vị mùa xuân từ đôi môi rất xaHay phải nhớ những phận đời bất hạnh ?Nhìn ngắm tình yêu qua trái tim thần thánhHay khóc …

Read moreTHƠ VIẾT CHO NGÀY

CỐ CHẤP

Ngọn lửa tự doNgọn lửa nhân áiThổi mãiNhư một cố chấpDù đối mặt là ai Oằn lưng đứng dậyLà một bi tráng lịch sửThà chết để sốnglà một bi tráng lịch sửĐi trong sương tuyết không hề ta thánLà một bi tráng lịch sửBiết có thân bằng nhưng đành đứng bên kia biển nhìn vềLà …

Read moreCỐ CHẤP

CHỈ LÀ DI TẢN

Cái thời gái điếm là tri kỷCủa những anh hùng xổng núi nonCái thời uống rượu là tinh túyCủa những tinh anh- đụng trận- còn Cái thời lệ chảy và bia rótNhững người thua cuộc khóc như mưaCái thời thơ thẩn như cha chết“ một nửa đời như đã hết rồi “ Ta nghe, ta …

Read moreCHỈ LÀ DI TẢN

CÒN VỚI THIÊN THU

Dù sông chảy vào bình minh emDù sông chảy vào hoàng hôn emDòng nước ấy, bao nhiêu còn lại ? Tôi sống trong một xứ sởNgười dân ăn bánh chính phủ trả tiềnĐã gần hết hạnTôi cảm ơn tổ quốc nầy, muốn góp một chút sức nhỏNhưng không biết làm sao Tôi là sông, đôi …

Read moreCÒN VỚI THIÊN THU

CHỈ LÀ GẦN THÔI

Tháng ba người chạy như sông chảySúng dưới chân người như củi khôTháng tư em ở và ta nhảyMặc đời bầm dập, sóng đời xô Thường Mộng; hôm nao, hành- biệt xứĐi từ hiện hữu đến hư vô

KHÔNG THỂ TÀN PHAI

Những con chữ ăn vạ trong trí óc của hắnVà những người đàn bàViên thuốc phiện từ trờiHắn uống và ca tụng viên thuốc ấyPhép màu mở cửa trùng khơi Quá khứ giữ giùm chúng ta nỗi buồn và nước mắtQuá khứ giữ giùm chúng ta những hy vọng đã tan rãMàu đen mỗi ngày …

Read moreKHÔNG THỂ TÀN PHAI

NÀNG

Nàng vẫn dí dõm như thếMỗi anh một vùng trờiNàng vẫn vui như thếMang anh vào sân chơi Nàng viết chuyện kinh dịAnh ấy chuốt cà phê emEm mở mắt, tới sángMệt quá, làm sao than Nàng văng tục vào thơAnh phình bụng làm gì ?Muốn làm một con ếch ?Em nuôi ếch làm chi …

Read moreNÀNG

CỨ NHỚ VỀ NGƯỜI

Có cần phải nói tôi yêu em rất mực hay em yêu tôi rất mực hay không ? có cần phải nói bên nầy thê lương và bên kia cũng không có gÌ hạnh phúc. Chúng ta bước theo tiếng lòng thôi thúc, dân tộc nầy từ đáy vực phải đi lên. Có những điều …

Read moreCỨ NHỚ VỀ NGƯỜI