MỪNG

Mừng qua phố lạ có ngườiVá con tim với nụ cười sớm maiMừng còn có thể lai raiViết lời ủy mị dông dài nỉ non Mọi sự không có gì chấm hếtNhư thể nhờ em một khởi đầuCăn nhà không cửa nên đầy gióTôi không hề hỏi sẽ về đâu Thật ra nàng là cả …

Read moreMỪNG

TỚI ĐI CHÚ

Mỗi ngày tôi dỗ dành tôiMở trờiMở đấtViết lời bốn phương Mỗi ngàyTôi viết chữThươngVề xưa một thuởBình thường tiếp theo Khổ lòng giải mã những câu đốCười vui trông mây trôiCó đau cũng đã là thiên cổVới áo mùa xuân dạo bước trần Tôi giờ,Dừng lại phân phânÔm em trong mộngPhải cần tài hoa …

Read moreTỚI ĐI CHÚ

ĐỂ KHỎI CÒN QUÊN

Nếu lo mãi một ngày trời sập xuốngCuộc đời nầy thật sự mất vui điNếu cứ nghĩ một ngày nàng sẽ chếtNhúm thời gian thật sự có vui gì Ta lâu lắm tự chôn đời “ bất hạnh “Cũng quên từng rớt xuống lại trèo lênTa có mặt để ôm đầy hạnh phúc ?Hay từng …

Read moreĐỂ KHỎI CÒN QUÊN

THỎNG TAY VÀO CHỢ

Có nhauỪ,Có nhau thôi…Là trăng của mộngLà đồi của hoaThì trầm luân với tâm ma,Khổ lòng chứng đạo bước ra làm gì ? Cứ sống trong ảo giácCứ ảo hoá với thơ và nhạcThần tiên – cũng đủ rồi Nhưng không thể không rời chiếc ghếCuốc, cày dăm tiếng, cuộc nhân sinhCảm ơnMai lại ngồi …

Read moreTHỎNG TAY VÀO CHỢ

ĐƠN GIẢN VỚI LÒNG

Sông Tương, cha dặn, anh về nhéEm đợi anh từ bến nước xưa…Người ấy lạc đường trên tuấn mãTrang đời lận đận gió cùng mưa… Lắm khi nhìn ngắm đời không thựcẢo giác ngay từ chỗ có khôngCó cô thiếu nữ trên triền giốcBước nhẹ vào sương dấu má hồng Dấu hỏi về đạo đứcVì …

Read moreĐƠN GIẢN VỚI LÒNG

NỐI DÀI

Hắn thích viết thơ tình. Cái khốn nạn khi viết thơ tình là phải có một tâm hồn trẻ, hừng hực yêu đương; nhưng hắn- không còn tóc.Tuy vậy,Hắn viết thơ tình mỗi ngày.Bông hoa, có thể cũThế giới, có thể cũHắn,Dĩ nhiên đã cũ quá rồi Hình như,Mỗi bình minh cũng cũ tuốtVà mỗi …

Read moreNỐI DÀI

VỀ VỚI AN VUI

Con Chúa cả, thôi chúng mình xí xoáTao đập mầy, mầy cũng đập tao xongRăng đổi răng cả hai cùng bầm mặtTình anh em- mắt đổi mắt- yên lòng Huề nhé chú; mai nhà thờ, gặp mặtĐánh xong rồi ta nói chuyện hoà mlnhLại thân hữu, lại con đường trước mặtGiận hờn chi khi còn …

Read moreVỀ VỚI AN VUI

NỢ

Hãy dũng cảm bước đi như chưa từng rơi lệHãy cười vui như chưa từng khóc bao giờHãy đối mặt với buồn vui thương khóHãy cân bằng cùng phải trái âm dương Bóng hồng cách một trùng dươngCành hoa cách một con đường, rất xaTên nàng, trăngGọi, hằng NgaTên nàng nởRất riêng vàTự nhiên Hãy …

Read moreNỢ

CŨNG CHỈ LÀ CHUYỆN NHỎ

Sư còn,Thiền trượng của sư đâu ?Em còn,Sao mất đi màu hồn nhiên ?Anh còn,Có lúc cũng điênNgười còn,Mai gặpMuộn phiền rồi qua… Những trái bomb thả trên núiOành, oành, oànhChim vãi Thế giới “ mũ ni che tai “Dư bomb thời cứ thảChúng tôi còn “ yêu nhau “

BÊN BỜ VỰC THẲM

Bomb tấnNúi tan hoang nhưngTrái tim người chẳng ta hoang ? Bài thơ chở trăng vàng địa ngụcSoi nỗi buồn hôm nayCó một cái gì làm nghẹn Những thằng điên không điênNhững thằng điên không biết chữ chếtNhững thằng điên anh hùng Trên cả bomb tấn là gì ?Anh dám ôm em không ?Với bình …

Read moreBÊN BỜ VỰC THẲM

NHƯ THẬT

Trong thế giới vĩnh hằngAnh dấu tình ở đóEm vô tình qua ngõBị nhốt mà không hay Tha hóa quá chừngCon đường ngàn năm trướcThật không có con đường nào khác đượcEm dẫu là mây bay Khi trầm luân, thống khoáyĐịa ngục thành thiên đườngĐiên được thời, điên tuốtTình vốn chẳng biên cương