EM CỨ LÀ SAO MAI

Tôi là một tập hợp không đầy đủ những thế giớiNhưng không saoMỗi ngày tôi điền vàoThay dần những thương tổnTrong tiến trình thoát khốnEm cứ là sao mai

VANG XA

Thu về, lá đã vàng sao ?Nhà tôi, lá sớm mai chào, vẫn xanh…Thu về, những con sáo còn bay trong khung trời ấy; người vẫn đủ tâm nghe tiếng chuông vọng từ trời, em còn mỉm cười tưởng vọng trùng khơi- từ mật khải một bình nguyên phải đến…Thu về, con thuyền trên bếnChàng …

Read moreVANG XA

VĨNH HẰNG

Mỗi ngày là một bước đi nhỏCảm ơn em cùng tôiChúng ta từ khoảng cáchCùng đứng chung trên đồi… Khi đời là những chuyến xeAnh qua mấy trạmThơ còn có emKhi thời gian phủ xuốngĐêmEm hoa một đóaNgồi bênVĩnh hằng

LỜI THÁNG TÁM

Nàng từng bước đến bên chàng, thanh đạmTháng tám rồi anh có dám yêu em ?Sáng ra đôi mắt nhá nhemVòng tay ngại, mởNụ cười thoátBay Tháng tám rồi đâu đó gió heo mayĐâu đó trên hồ chiều có đôi tình nhân tình tựTrăng tháng tám và bước hành xa xứSóng muôn trùng vỗ mãi …

Read moreLỜI THÁNG TÁM

MAI SAU CÒN LẠI

Là mặt trăngLà gươngĐều đượcLà khoảng cách đấyLà mông mênh đấyLại như thể là quê hươngLại như thể là da thịt Chữ không hề đi xaTôi không hề đi xaNgoài kia không tiếng nóiÂm vọng đến từ hoa ? Là chút tình thơ mộngĐể tơ lòng ngân nga

ÔM CẢ LẤY PHONG SƯƠNG

Có thể là sai đấyNhưng thế nào đúng, sai ?Sao không thiền trong cổ tự ?Lại thiền trong đóa hoa ? Đừng chấp nhất có nàng như duyên phápÔm vào lòng và tán tụng tình yêuLòng như biển với ngàn sông dung nạpNgẫm cho cùng cũng chẳng có bao nhiêu Có mời gọi hay không …

Read moreÔM CẢ LẤY PHONG SƯƠNG

1 THÁNG 8, 2025

Tất cả đều đến với tôi trong sự yên lặng- một hành lang đầy bom đạn, một thành phố đầy nụ cười, một xa lộ thênh thanh, một biển xanh gào thét, một mây trời phiêu du, một bóng người tự tại, một ngọn đồi uy nghi, một con đường xanh lá, một động phủ …

Read more1 THÁNG 8, 2025

THỂ DỤC BUỔI SÁNG

Thở ra rỗngHít vào đầyPhình to, xẹp nhòLời nầy, Đạo GiaQuên trời, quên đất, quên taQuên em, quên cảDần dà thành không… Đạp xe, đạp mấy trăm vòngVân vê năm ngón nghe lòng thảnh thơiKhông gian lặngÝ tình rơiLười ghi…Thôi kệ…Ru đờiAn nhiên

TÌNH VẪN ĐÁ VÀNG

Cái tôi nào cũng giá trị nhấtCho nên đừng giẫm lên nhauCái tôi nào cũng đáng kính trọngKhông vì sinh trước, sinh sau “ Ta “ không là gì nếu “ ta “ đơn độcNgày sẽ kém vui khi thiếu nụ cườiSương nói và hoa nóiNgay cả mây trời cũng nói năng Mọi ngôn ngữ …

Read moreTÌNH VẪN ĐÁ VÀNG

NHÂN GIAN MỘT TẤC

Tôi mấy năm ròng đọc bạn taHôm nay vui thấy bạn vào nhàĐọc coi bạn viết cái chân ấyĐã quá lâu rồi chắc đủ a… Bạn không viết về nửa bàn chân đã cưaBạn viết- Facebook là một cái thùng rácBạn đem rác rưởi thả vào trongĐọc bạn mà sao thấy khổ lòng Cảm ơn …

Read moreNHÂN GIAN MỘT TẤC

ĐÙA VỚI CHỮ

Dù rằng, tụ, tán miên manCũng ơn người giữa đường quan chuyện tròDuyên văn không có hẹn hòTrường giang bá vạn con đò ngược, xuôi… Nàng không bạo hành chàng bằng búaNàng mềm mỏng cởi phăng áo lụaEm mời anh dùng bữa sáng cùng emNếu không đủ đầy, có thiếu, sẽ mang thêm Bạn ta, …

Read moreĐÙA VỚI CHỮ

NHÀ RƠM VÁCH ĐẤT

Em là lá rụng trong tôiTôi đem lá ướpĐể màu không phai… Nàng không phải là láTiên nữ lạc trần aiChàng cưu mang phàm thứcNhìn thôiRồi thở dài Thấy nhau thế đã đủTrong tay là tham lamNếu mỗi ngày đều đượcNhìn em là đủ rồi