ẤM
Tuyết rất lạnh, nhưng với tình, tuyết ấm Chỉ nghĩ về thôi đã tuyệt vời Mùa đông đến, có nàng, bên bếp lửa Trong mắt nhìn thay những lớp chăn bông…
Tuyết rất lạnh, nhưng với tình, tuyết ấm Chỉ nghĩ về thôi đã tuyệt vời Mùa đông đến, có nàng, bên bếp lửa Trong mắt nhìn thay những lớp chăn bông…
Và gió đã không còn thổi nữaVà mây cũng đã ngừng trôi Và mưa cũng chẳng rơi thành hạtVà cả trăm sông nước cạn dòng… Chàng chết khát trên cánh đồng úng thuỷNàng thương tâm nhỏ xuống lệ hai hàngChàng sống dậy như một điều kỳ bíCầm tay nàng nhạc trổi tự tầng không
Cùng đích của con người là gì ?Anh hỏi thế làm chi ?Lá rơi không nói, chiều thu lặngEm biết,Nhưng mà, không nói đâu… Chàng yêu trái tim màu xanh của nàngChàng yêu những câu thơ màu xanh của nàngChàng yêu những bước chân màu xanh của nàngHình như là…tất cả Cùng đích của con …
Em sẽ chết !Có can gì đến tôi ?Anh không làm thơ được ! Nếu em biết, em không thể chếtVì nhà thơ cùngCon chữ nhiệm màu Trong biến hoáTôi chỉ là nhân chứngSắc và hương chỉ đến tự ngàn hoa….Thật ra chữ chết chỉ dùng cho kẻ chếtTrừ chúng ta
Có những đám mây thần thoạiLàm mưa xong mây đấy lại quay vềCó những đóa hoa thần thoạiNở cho người và cũng nở cho ta Khi ảo giác đã biến thành sự thậtBài thơ tôi như thể một bài caTôi đã hát tặng bình minh và cũng đãCùng hoàng hôn tay gõ với bao la …
Ta biết được cái điều ta chẳng biếtMái tóc bồng ngày đó đã thôi bayThật may mắn dù sao ta đã biếtKhông là huyền; là nụ nở trên tay
Ngồi với chữ mong cho ngày được đẹpTrang với tình mộng thấy thế gian vuiVào trong gió, để hồn trôi với gióVề nơi đâu, chắc lại suối hoa đào
Dòng sông lãng mạn khổ ngườiCòn em lãng mạn tôi cười, cảm ơnThật ra, lãng mạn là gì ?Một thời trói trái tim người, vì đâuLÃNG MẠNDòng sông lãng mạn khổ ngườiCòn em lãng mạn tôi cười, cảm ơnThật ra, lãng mạn là gì ?Một thời trói trái tim người, vì đâuChắc là tại Bác …
Hy vọng dẫu đi ra từ huyễn tưởngCòn hơn ngồi thiếu vắng nụ cười vuiEm chớ trách, ta vốn người say đắmChỉ mơ thôi, nhưng tù ngục chính mình Ta trôi đấy nhưng chỉ vì gió đẩyTa khuyên mình mỗi phút gắng lòng tuTrời tháng chín ngồi nhìn thu cởi áoNói gì đây trong vọng …
Giống như biển chẳng thể nào ngưng sóngAnh trôi về một phía tự nhiên emNhưng lắm lúc anh mong làm ngọn núiNằm ôm em là đá tảng đời đời
Người vẫn nóng và người vẫn lửaNgười vẫn trồng hoa với ủ hươngNàng vẫn thích cùng trăng thủ thỉHình như là em nhớ, em thương Chàng thích đào một góc khuấtThả vào rong rêu trong ngàyRồi tĩnh tọa với lòng chú nguyệnNgay cả lời thơ thôi phong sương Chàng tập cất những điều rất nhỏSợ …
Sao anh không viết thơ buồn ?Chắc đời anh vui lắm ?Chàng nhìn vào xanh thẳmNơi chàng chôn kho tàng Cả đời làm phép cọngCọng riết thành thói quenNhư nụ cười buổi sángĐã cùng nhau- hành trang Sao anh không khóc về cuộc đời ?Chắc tình anh đẹp lắm ?Đôi mắt qua ngàn dặmCùng trái …