Khi Anh Về

Khi anh về với chính mình Nhớ thương phút bỗng vô tình xa bay Khi anh về giữa cơn say Thấy ra tỉnh thức trong  ngày quẩn quanh Khi anh về chẳng gặp anh Biết đâu giấc mộng ngày  xanh đã tròn

TRONG ĐÊM

  Ta bỗng ngồi thừ mang mang dấu hỏi Thật sự trăm năm sống nghĩa là gì Ta còn trò chơi ta còn nỗi loạn Ta còn đất trời bão cát thiên di Ta sẽ viết như một thời đã viết Ta sẽ đi cùng với thế gian đi Ta sẽ băng qua trùng trùng …

Read moreTRONG ĐÊM

CHỈ LÀ THỜI ĐI

Lửa binh giờ đã không còn Sao người cứ mãi héo hon với đời Tôi ngồi đọc lại từng trang chữ Mới biết  thời  đi chuyện chẳng đi   Muốn ghi ghi chẳng làm sao được Khi mắt người mang một núi buồn Muốn viết ngữ ngôn nào viết xuống Khi từng phân đất máu …

Read moreCHỈ LÀ THỜI ĐI

    RỒI QUÊN

  Tháng Giêng có người đem thơ sưởi ấm Nghe từng giọt lệ lăn Gió mùa Xuân thổi run cành Cúc nhỏ Tháng Tư mai nầy chuyện cũng ngày xưa

TẬN NHÂN LỰC

Có thể chàng chẳng đi đến đâu Nhưng chàng vẫn kiên trì  bước tới Có thể chàng không thể làm xanh một cánh đồng Nhưng chàng vẫn khuyên chàng ngày ngày gieo hạt Có thể cánh tay chàng không thể lan thật xa Nhưng chàng mỗi ngày mỗi với Có thể tầng rung cảm từ …

Read moreTẬN NHÂN LỰC

CHO MỘT MÙA XUÂN

  Những hồn ma không thể đứng đậy Những thống hận không thể cất lên Những sầu bi không thể hiển lộ Những rên  than một đời Những đợi chờ hy vọng Những đoản văn chưa tròn Những dòng thơ thiếu nét Nhiều nữa Trong lòng đất oan khiên   Nhân loại sẽ không vì …

Read moreCHO MỘT MÙA XUÂN

CHO  ÂTPA

  Thượng Đế làm thế nào biết khóc Những người chết cũng đã chết rồi Chỉ  có nỗi buồn còn lại Cùng lịch sử tang thương đến ngàn đời   Em hãy cứ làm thơ biết đâu chừng thơ kết trái Em hãy cứ uơm mơ biết đâu chừng sẽ thật Nơi nhân gian tật …

Read moreCHO  ÂTPA

Ngàn dặm đào hoa,ngàn dặm liễu Trường giang vô tận,núi hôn mây Em ngồi đối nguyệt,tôi ngồi ngắm Lửa bập bùng reo,đá lẫn cây Em tan làm bóng,ta là bóng Tâm thức vùng xa ,vách đá vây Mở mắt trường giang không tiếng sóng Đào hoa nghi hoặc,liễu xa bay…

Buổi Chiều Và Tôi

Buổi chiều tôi ngồi ngẳm Cái chỗ ngàn năm trôi Vệt nắng dài trên lá Vẽ tà huy trên đồi   Buổi chiều tôi ngồi ngắm Nỗi buồn em trong tôi Phải chăng dòng mực chảy Có tiền thân luân hồi   Không đâu,vâng,không đâu Những nụ cười –tre trúc Những tâm tình-mây trôi Bây …

Read moreBuổi Chiều Và Tôi

Biết Trảch Ai Đây

Người đã đến mở ra trời với đất Mở ra Thần ra Phật mở ra Ma Người đã đến mở ra mùa Tháng Chạp Mở ra tình xinh đẹp giữa đôi ta   Người đã đến mở nụ cười một nửa Mở chiến trường làm nát cả ngàn hoa Và bỗng chốc nhân gian thành …

Read moreBiết Trảch Ai Đây