CHÚC TỤNG BÌNH AN

Khi cái sống là tiến trình của sự chếtMỗi con người đều sẽ ra điNgười hành khách xuống tàuNhững chuyến xe chuyển bách Khi nỗi buồn là những tầng thápCho con người bước quaKhi sự ra đi chỉ là một chuyển tiếpHãy giúp nụ thành hoa Con người không có vĩnh cửuNhưng con người nhận …

Read moreCHÚC TỤNG BÌNH AN

VẪN VƠ

Và thơ đắp mộ cho thơEm trên cánh gióTôi ngồi ưu tư Duyên, giả lậpNhưng với tình vĩnh cửuNgười ra đi, nhưng dấu ấn, không đi Cũng không biết đến ngày sinh của ChúaCó làm em trở lại tuổi yêu ngườiCũng không biết khi năm tàn, tháng tậnCó ai ngồi tính sổ, buổi cho đi

SO SÁNH

Chỉ một bàn tay năm ngón, chụpThần thông cho lắm cũng bằng khôngSo ra em cũng thừa vi diệuChẳng có chi mà cũng trói anh………. CHO EMvới tình thủ thỉanh có em từ khoảng cách xanếu có thể cảm từ em hơi ấmchỉ một lần đủ để đá thành hoa

MỘT QUẢY HÀNH TRANG

Mỗi ngày một nút thắt mở raTrong hành trình cởi tróiMỗi ngày là một mời gọiRa đi Mỗi ngày nhìn bóng nắng đổ dài cùng tiếng chim kêuLà phần việc tiếng nói của vĩnh cửuChúng ta chiêm nghiệm thời gianVẽ lại cho mình một thế giới tương đốiCó phần sáng vừa phải và phần tối …

Read moreMỘT QUẢY HÀNH TRANG

TRỞ THÀNH HIỆN TẠI

Những bài thơ làm xanh sa mạcHay những bài thơ làm xanh trái tim nhauNhững bài thơ làm vơi thốn khổHay những bài thơ mở cửa lưu đày Hành trình cho một ngày mớiLà thể dục bản thânLà thả ra ngoài không gian lời chào thân áiLà viết xuống từ trái tim khờ dạiTa còn …

Read moreTRỞ THÀNH HIỆN TẠI

LỘC TRỜI

Tôi đang lo mất quân bìnhBỗng như một sớm bình minh có ngườiThiên thần, một nụ, rất tươiAnh còn đủ chỗ cho người tạm dungTôi quỳ lạy với thương khungEm trong khoảnh khắc, tôi cùng trăm năm

TRỜI TRỞ LẠNH

Em đã đẹpChúng đòi em đẹp hơnEm đã dịu dàngChúng bảo em dịu dàng chưa đủGiận quá màEm phải mài dao… Ý khiến anh là gì ?Hay em, cho anh ?!Nàng cầm dao và hỏiGương mặt chàng tái xanh

TU HÀNH

Đành tự khai quang, tư khánh thànhMột vùng cỏ úa đã lên xanhDòng thơ tuổi trẻ đem lên dánEm có về đâu cũng nhớ anh Thật ra nàng nhớ ai chàng không biếtMùa đông đóng cửa tu hành

THỨC VỚI BÌNH MINH

Bàn tay có hai mặtMặt nào không gió sươngSướng, khổ dù hai mặtSáng, tối cũng bình thường Nhưng chúng ta nhìn ngắm sự áp bức như là một tự nhiên, chúng ta đã tự đánh vào mặt chúng taNhưng tự do như là một van xin để có được, chúng ta đã tự đánh mất …

Read moreTHỨC VỚI BÌNH MINH

CHỈ VÌ HỢP Ý

Đọc thơ,Có một điều rất tệNhư nàng không nói cùng tôiAnh nè, em yêu anh lắm!Đọc xong, vỗ đùi, sảng khoáiNhư vầy, mới thật là thơ!