Còn Vui.
Tôi từ bóng rửa phù hư Em mang chi giá băng từ vạn năm Mai kia chia chác chỗ nằm Bài thơ… với đất… trăm năm… tình hoài Đất ôm đất, tay cầm tay Hồn xanh huyệt mộ trong ngày còn vui
Tôi từ bóng rửa phù hư Em mang chi giá băng từ vạn năm Mai kia chia chác chỗ nằm Bài thơ… với đất… trăm năm… tình hoài Đất ôm đất, tay cầm tay Hồn xanh huyệt mộ trong ngày còn vui
Mỗi ngày tôi dẫn em vào vùng tịch liêu của chữ Em có buồn không Hãy tưởng tượng em đang ngồi trong quán khuấy đường vào ly cà phê đen Em uống ngon ngọt và đắng chát Em uống buổi chiều ,em uống hoàng hôn Em uống luôn anh Mỗi ngày tôi dẫn …
Tôi muốn viết một bài thơ từ căn phòng nhỏ Cho người bạn của mình Đã lâu rồi chưa gặp Làm thế nào không nhỏ lệ khi từng phần hy vọng bốc hơi Không có cánh cửa trừ tưởng tượng có thật Không cả đợi chờ Tôi muốn tán thán cho người bạn …
Mỗi lá xanh có một cuộc đời Mỗi cuộc đời có một sứ mệnh Sứ mệnh của lá là chi ? Mỗi hòn đá có một chuyên chở Chuyên chở của đá là gì Đá cũng cần hơi thở ? Thầy bảo học trò viết một bài thơ từ dấu chấm Học trò …
Tôi tin, Không ai trong chúng ta viết hay hơn được “ I love you ! “ Cũng không thể nào sâu lắng hơn “ my God ! “ Rồi có một đêm tôi nhìn em ngủ Ngôn ngữ biến mất,nó chẳng còn “ tôi yêu em “ hay “ Thượng Đế hằng kính “ …
tôi biết bây giờ và mãi mãi bài thơ em chảy mãi đến vô cùng tôi vẫn cứ đi về tay với bút bước theo đời ghi vội những lời rơi trận chiến cũ được coi là trầm tích có cần đi khai quật những điêu tàn người bước tới, người chưa hề đứng …
“ chàng nay chí đã hết rồi Thiếp còn sống ở trên đời làm chi “ Ngu Cơ múa kiếm hát Xong đâm vào cổ mình Thuyền trôi trên sóng Ô Giang ấy Chinh chiến xưa sau đành lệ rơi Nam nhi thiếu trái tim trời đất Dẫu viết muôn trang nói được gì …
Trong trái tim thi sĩ Nhân gian đều miếu đường Trong tình yêu thi sĩ Khắp nơi đều chấn thương Chỉ là, Thúy Kiều vào lầu xanh Thúy Vân, Kim Trọng ôm Tình yêu như mật ngọt Không ôm bỏ chẳng đành Gặp Cha con xưng tội Gặp Sư con hối đầu Một …
Tôi vào khu vườn em,mở cửa,thơ Chuổi dài những ngôi mộ,vài cây bàng lá mùa Thu khô,một giếng nước cạn,biển chết,núi đầy hang;tôi đã đi dưới tầng tầng sấm chớp,lõa lồ trăng cùng những tượng thần hết linh… Tôi vào khu vườn em,mở cửa,thơ Đá,hương thơm từ những cây thạch xương bồ,mặt trời và mặt …
Giờ ngoảnh lại với bình minh nguyên thủy Hồn trôi theo về cổ độ trăng tà Em hoang mạc cùng thiên thu kỳ bí Đêm tự trầm , ngày thắt cổ… trong hoa
Tôi có một đêm dài thơ mộng Ngồi nghe những tiếng lòng thổn thức trong niềm mơ ước đổi thay,rằng xã hội nầy không cần có và không thể có một màu da độc tôn,một cá nhân độc tôn,một gia tộc làm thành sợi chỉ thông suốt Ngồi nghe tiếng hát từ trái tim trải …
Những dòng suối chảy vào tâm thức chảy Chữ vô ngôn nhưng nói thật ư nhiều Tôi vẫn tưởng con đường xưa đã gãy Em dịu kỳ kết lại cõi miền thơ Nhìn đôi mắt,nhìn nụ cười… xa lắc Em là ai không quan trọng…bây giờ Tôi chỉ biết có em và ở đó …