Cảm Ơn
Đã qua rồi thời rớt xuống vực sâu Lạc vào động vắng Học được võ công Ôm thánh nữ mà về Đã qua rồi thời đọc Vi Tiểu Bảo “ xạ niệu Lộc Đỉnh Sơn “ Vỗ đùi cười hô hố : “ Hay ! “ Đã qua rồi thời không biết chữ “ khổ …
Đã qua rồi thời rớt xuống vực sâu Lạc vào động vắng Học được võ công Ôm thánh nữ mà về Đã qua rồi thời đọc Vi Tiểu Bảo “ xạ niệu Lộc Đỉnh Sơn “ Vỗ đùi cười hô hố : “ Hay ! “ Đã qua rồi thời không biết chữ “ khổ …
Tôi đã đọc và thấy rằng không phải một Trải tim cho thời gian Cửa sổ của em và cửa sổ của non ngàn Có thể đã không còn ranh giới Người vẫn khuyên người kiên trì bước tới Mặc cho chữ nghĩa đấu đá Mặc cho mùa Thu khóc ròng Mặc mùa Xuân lưu …
Em không là cái chẳng qua Anh băng muôn dặm mù sa tìm về Không son sắt chẳng hẹn thề Chỉ hai chiếc bóng cận kề yêu thương Em từ cổ tích thành chương Anh từ thất lạc miếu đường gặp nhau Phong trần tay nắm trong tay Em cười như thể ngàn sau vẫn …
Bạn là ai? Tôi là Chúa! Giởn hoài,Chúa bị đóng đinh ! Bạn là ai ? Tôi là một nhà thơ! Giởn hoài,ai chứng minh ? Anh vắt sửa bò ngày ngày không biết đến thơ Chị nông dân chưa biết nhà thờ Chúa và nhà thơ tắt thở ? Có những điều anh đong …
Tội cho đôi mắt nhìn trời Thương bàn chân bước trong đời chưa thôi Cảm nhờ gió đẩy mây trôi Vô tâm lạc đến bên đồi ngắm hoa Lũ lên con chữ thành nhòa Em bay trong ruộng vàng hoa cũng mờ
Dù cho mưa nắng hao gầy Bóng em theo bóng trăng đầy từng đêm Gió phân ly ngọn tóc mềm Không chia biệt chỉ đầy thêm mặn nồng… sáng ngồi đọc trong không gian tuôn chảy nhắp chén trà mở cửa thấy em qua mượn em nguồn mạch thi ca mượn gần cõi nhớ mượn …
Bao bọc một chút gió về thành phố Mang theo một tuí vỏ sò Nhớ cùng thân mật biển Sóng chào tôi đẩy nước thành hoa Dường như tôi rơi rớt vài thứ ở đó Biển nhiều vui rất ít giận hờn Dường như tôi gặp lại Con chuồn chuồn trên biển xanh bay Biển …
Trời rất xám như trời sắp khóc Cành lắc lư như bão sắp về Tôi ngồi đợi cái không chờ đợi Uống từ từ mấy hớp cà phê Những bài thơ được khai quật Thương cho cái vĩnh hằng Khi xương cốt ôm nhau đến nát Khói sương nào môi hôn Thử tưởng tượng một …
Những điều tôi nghĩ tôi đã bỏ quên Lại được khai quật từ một phương khác Con đường mưa giăng cánh đồng trắng bạc Gió đẩy xô người không nón không tơi Có những lúc gặp nhau không vì chờ đợi Hai con người ngồi “ ôn cố tri tân “ Bóng nói cùng tôi …
Tôi ngồi trong chiều đọc thơ trên lá Bài thơ đi từ đông sang tây đi như phép lạ Bài thơ bao dung có chở nụ cười Đôi má em hồng qua gío cát vẫn xinh tươi Tôi ngồi trong chiều thấy ra biển nhớ Đi suốt hành trình hiểu được trăm năm ? Tôi …
Rồi tôi bỗng thấy tôi trong mộng Và có em về trong mộng trong Ngàn xưa chữ đốt cháy Ngàn sau đủ để xót xa lòng Tôi thấy tôi đi trong bóng nguyệt Cầm tay em thong dong Em nhìn tôi cười : “ múa Kiếm ? “ Tôi hỏi : “ rượu giữa …
Quên,quên tất cả,như chưa có gì xảy ra Bao nhiêu bài thơ viết xong đã xóa Chỉ hình dung thôi đã xóa Dù vẽ ra rất nhiều hoa cỏ và nằm ở trong Chỉ là không cách nào che kín gió Tưởng tượng hỏng cho một thời trầm mê bốc hơi Cố gắng …