3/28/2022
Ra vườn quét dọn đi thôiMùa Xuân cây lá lần hồi trổ hoaRa vườn, chim hội cùng taTrên cành thả xuống đôi ba lời chào
Ra vườn quét dọn đi thôiMùa Xuân cây lá lần hồi trổ hoaRa vườn, chim hội cùng taTrên cành thả xuống đôi ba lời chào
Có gì đó như một thần thoạiNàng như một chiếc lá đến từ gióVà biến đi Anh cũng không còn nhiều để nóiKhi nhìn những con chữ từ tầng tầng đổ nát bước raAnh cũng không thể mời gọiLy rượu nầy cho những hồn ma Có gì đó như một thần thoạiNàng đã sống lại …
Trong Xuân cây lá gọi mờiTiện tay dao cắt đất trời một haiRằng, sớm maiỪ, sớm maiNhân gian hí lộng cho dài ý thơ Tương tư cỏ lá một giờLại đầy thêm mộtHai tờ, biết đâu…Tôi không cùng tôi cãi nhauMắt em Hà Nội bước nhìn Hô Gươm…
từ tâm, tay vẫy, lời mờiđi coi giọt lệ mặt trời ra sao.ngữ ngôn dù có thế nào.áo thu em mặc; nguồn đào, em ca hàn huyên về cái không tangắm từng con chữ qủy ma, cũng tìnhví như lấy bóng làm hìnhcũng nên một chuyến hành trình, biết đâu con sông và những nhịp …
“ thanh xuân vĩnh trú ““ cực âm sinh dương ““ chẳng có gì hư mất “Thật thế ngàn năm sau ?Em và tôi phải đổi thayĐể đem cái chết từng ngày tái sinh… Với “ Câu Chuyện Của Dòng Sông “Ông Lái Đò đạt đạo!Nay là sách tham khảoCủa một thời trẻ thơ! Chiều …
Ngồi với cỏ muốn hóa thân làm cỏNgồi với cây cũng muốn hoá thành câyNgồi với gió lại thấy mình là gióNgồi nhìn mây bỗng chốc hóa thành mây Có một buổi nhìn trang ta bỗng hỏiNgồi bên em ta sẽ hóa gì đây?…………………………….Thơ đi vì một khối tình,Hay đơn giản chỉ vì mình rong …
Chiến trường đó một thời tôi đã thấyDưới mắt người, một kiếp khó lòng quênUkraine, phiên buồn ai đưa đẩyNgười với người sao biển lệ mông mênh Tôi không thể ôm em cùng khócTôi cũng chẳng thể cùng anh xung phongNhững người trẻ Việt Nam một thời nằm xuốngDù Bắc dù Nam đắng chát trong …
Vô tình hắn hiểu raChỉ ngồi yên một chỗCũng thấy được ngàn hoa Một ngày hắn hiểu raKhông đi mà vẫn tớiCàng tởi lại càng xa Thôi cùng bốn biển hòa caViệc chi, ừ việc chi mà, thốn tâm…
Đời sống đi lên từ cái saiĐời sống đi lên từ cái đúngDưới cái biết chẳng có gì vô dụngTrong bước thường có sáng tạo với trùng tu Từ hiu hắt thấy ra là thẩm thấuTừ hoang vu nhìn được cái ta cầnTừ sỏi đá thấy ra lầu các dựngTừ vô tình thấy được lối …
Một dòng sông khác chảy trong sôngNgười vẫn ngồi yên nghe tâm thức bềnh bồngMột cõi khác có cần không phải đến ?Trời đang Xuân sao cả bốn phương Đông! Tự thiêu chột, hay tháng ngày thiêu chột ?Sức còn nhiêu để mở cuộc truy lùng ?Thơ nhóm lửa, tận cùng là khét chữ ?Chẳng …
Đi viết nói cũng là đi viết gọi. Cõi bờ bờ nào cỏ mọc lá hoang vu, núi sông ai bỗng chợt sóng quân thù, bom đạn hát cùng đất trời mọi lối. Người còn sống còn nói về tội lỗi, người chết rồi đất sẽ phẩm bình nhau, tôi còn đi còn nặng trĩu …
Phố nàng không có bán muaTội cùng con chữ nó đùa với tôiRằng sai, tôi đã sai rồiHoa Sưa, nàng bảo “ Phố Sưa “, việc gì ? Người ngâm tôi chẳng hiểu chi“ Phố Xưa “ viết xuống, rồi thì, tôi quên…Hôm nay nàng nhắc nhở lênHoa Sưa đẹp lắm đầy trên quê mìnhRụng …