Cảm Tạ Huyền Hư
Vàng của nắng hay là vàng của áoVàng của em từ buổi sáng như tranhCó nhiều thứ đi qua và chấm hếtChỉ riêng em càng thắm thiết, không đành Em rất ảo và thơ từ ảo phốEm tuyệt mù như thơ tự mù saEm rất lạ buổi chim về đậu hótEm phương nào hương lạc …