LÁ HÓA CỒN
ANH OẰN XUỐNG NGỰC EM VÀ THỞĐỜI CHÔN KHI TÌNH CHÔNBÀI THƠ ĐỘI NÓN NGỒI CANH MỘQUÊN CHUYỆN ” TÌNH TANG “LÁ HÓA CỒN
ANH OẰN XUỐNG NGỰC EM VÀ THỞĐỜI CHÔN KHI TÌNH CHÔNBÀI THƠ ĐỘI NÓN NGỒI CANH MỘQUÊN CHUYỆN ” TÌNH TANG “LÁ HÓA CỒN
Tiếng gõ của kim đồng hồCũng chỉ là tiếng gõNhưng nếu nghe kỹ nó… Tôi ăn gian đến bao giờBài thơ xỏ chỉ từng tờ làm kimHành lang muộn bước chân tìmBóng nàng lãng đãng bóng chim mơ hồ Tôi và những thứ không tôiQuyện vào nhau tự những hồi rất xưaChe dù đi dưới …
NÀNG KHÔNG PHẢI LÀ TÔ PHỞ TÁINHÌN NÀNGCỨ ĐÓI, VÌ SAO ? NÀNG KHÔNG LÀ THƠNÀNG CÒN HƠN LÀ THƠ NỮACÀNG GÕ, CÀNG XANH XAO ! CÓ RẤT NHIỀU SỰ THẬTKHÔNG BIẾT NÊN TINSỰ THẬT NÀO…
Buổi sáng ra vườn bón phân, nhổ cỏKhông vì hái trái, chỉ vì xuânBuổi sáng vào trang đùa cùng đôi mắt nhỏCó chút ăn gian, nuôi dưỡng tinh thần Mỗi sáng muốn tan cùng nhật, nguyệtThử coi Đại Ngả có gì trongHởi ơi hô “ biến “ thân không ” hoá “Thời cứ ngồi đây …
Thơ dởCòn có vầnNuốt được Văn dởĐi tìm gậyNơi đâu
Đời cũng cần bão tápĐời cũng cần chông chênhĐời cũng cần thác ghềnhĐời cũng cần chén đắng Đời cũng cần thức trắngĐời cũng cần vực sâuĐời cũng cần nỗi sầuĐời cũng cần chia biệt… Chỉ là chiếc bánh khổCó ở thiên đàng khôngHay muôn vạn nhánh hồngĐều nở từ địa ngục
Hoa vàng một đóa đủ bao la Em cười một đóa chết ông già Nhân sinh tự cô bi tình sự Đáy nước mò trăng Bác Lý, a…
Tại sao đời có tháng tưTại sao tháng chạp nguyên còn tháng baTại sao khờ đến thế a ?Tại sao mỹ lệ để mà thốn tâm ? Tôi không còn trẻ nữa rồiTrong thơ viết có luân hồi, vẫn đauMong người tha thứ cho nhauĐừng đem sử lịch nát lòng thiên thu… Tín tâm đột …
Tôi tản mạn với người dăm bảy chữTôi lãng mạn cùng em suốt cả cuộc đờiThuyền chưa về nhưng gió đã ra khơiEm chưa đến nhưng xem tình đã chínTôi sẽ hái đôi mắt kia tròn trỉnhVà nụ cười chao động cả muôn hoaTôi sẽ nhìn và chết với thịt daKhông cần biết linh hồn …
Đời sống có chăng là mộng mịEm – bài thơ- mới đó, mất đi rồiTôi tìm về, kéo lại bóng mây trôiĐời dung dị, trái tim thường úng thủy Đời sống, nhìn ai sao thích quáNhìn trời sao cứ mãi bao laNhìn ta chợt nhớ ngày không rượuEm có cùng ta bên luống hoa ? …
“ Mai kia như trở lại nhàNhắn tinEm đến phi trường đón anh “Đọc thơ người lúc tàn canhViết thơ mình chữKhông đànhXuống trang“ sơ tam, sơ tứTrăng vàng “Nửa còn cố quậnNửa trang quê người… Tiếng chuông phủ rộng non ngànTiếng thơ làm một hành lang trở về ?Nàng chết vàNàng sống lại…Tôi cuộc …