TÙY

Khổng Minh,“ Đại mộng thùy tiên giác ? ““ Bình sinh ngả tự tri “Bổn sơn nhân,Đại mộng đa nhân giácBình sinh ngả bất triThương tâm,Hỏi có được gì ?Chi bằng năng chénTừ bi với mình Lý Bạch,“ Xử thế nhược đại mộng ““ hồ vi lao kỳ sinh “…Bác lạnh, người tặng áoBác đói, …

Read moreTÙY

DỜI CÂY

Để tình thân Mỹ, Ấn càng ngày càng trở nên thắm thiết hơnChính phủ Ấn mời Bác Trump trồng một cái cây nhỏNhưng dân tộc Việt Nam mang tính đột phá vĩ đạiCác đời bí thư không trồng câyCác bí thư bứngTừ cây to đến cây to hơnThà xuống, lấp đất, đề tênTới nay đến …

Read moreDỜI CÂY

MỘNG LẠI NON BỒNG

Nàng không thể là bất bởi bụi thời gainHay nàng đã mậpKhông biếtNên hành trình trở về mây trắngXa xôi Năm con rắn là con rồng thu nhỏ ?Hay là con giun biến hình ?Thơ già theo nhật nguyệtNgười già trong tử, sinh Ngồi với tâm tình của cô gái bên dãy Trường SơnChợt nghe …

Read moreMỘNG LẠI NON BỒNG

KHÔNG PHẢI HOANG ĐƯỜNG

Hoang đường màAnh đã chết trong chiếc bóng của emHoang đường màMọi cái chết chỉ chờ cho sự sống dậyKhông phải cho một toan tính vĩ đạiChỉ làĐể còn thấy nhau

CHO NGÀY BỚT TỐI

Không cần tưởng tượng của anhBình minh vẫn hiện hữuNhưng cuộc đời thật sự cần có chiếc bóng của emCho ngày bớt tối

GIỚI HẠN

Chúng ta hãy nói về giới hạnGiới hạn của Đức Phật là Niết BànGiới hạn của Chúa là Thiên ĐàngĐừng nói giới hạn của anh là Địa NgụcChàng viết về tình yêuChàng không viết về sự chếtChàng viết về bình nguyên của cuộc đờiCó thể mai nầy chàng viết thêm những sân chơiMột là ĐạoNhưng …

Read moreGIỚI HẠN

LỜI CẢM ƠN BUỔI SÁNG

Khi khoảng cách đã không còn khoảng cáchKhi thời gian đơn giản, chỉ thời gianThời thiên thu còn mãi nhánh mai vàngLà hạnh phúc cho mùa xuân phía trước Tiếc những bài thơ không làm sao chở đượcKhi lòng là biển ý là trăngTiếc những bài thơ chỉ rung lên nhịp thởTừ một căn phòng …

Read moreLỜI CẢM ƠN BUỔI SÁNG

TỰ MÌNH ƯƠM HẠT

Một thời chuyện trò cùng bạn hữuNếu không thể cộng đồng, đồng tiếnThời cá nhân tự tiếnMột thời lẩm nhẩm lang thangNếu không thể đọc thơ ngườiThời tự viết… Lời từ cha, ông“ trong vuông, ngoài tròn “Hành nhân, những bước chân mònHình như không thể, vẫn còn u mê… Những ý thức công pháSông …

Read moreTỰ MÌNH ƯƠM HẠT

MÒ CẢ HƯ VÔ

Cầm cây bút của em lên và viết xuôngEm nhớ anh lắm !Anh nào ?Anh hỏi làm chi…Em đi tự tử đâyNhững người đàn ông không tim ócEm đi tự tử đâyĐể khỏi ngày ngày khócSáng raMùa xuân nhí nhảnh hátHởi những hoa hồng đỏVới nụ cười yêu tinhHãy cuộn lấy những người làm thơVà …

Read moreMÒ CẢ HƯ VÔ

LỜI CHO MÙA XUÂN

Thật ra một mình không phải là một điều tồi tệ như phần nhiều đã nghĩ như thếThử tưởng tượng ra đôi cánhThử tưởng tượng ra một cái bàn trònThử tưởng tượng ra có Kiều đang gảy đànCó Giáng Tiên ngâm thơCó Lý Bạch, Đỗ Phủ, có Tản Đà, có Vũ Hoàng Chương, có Nguyễn …

Read moreLỜI CHO MÙA XUÂN

GIẤC MƠ XANH

Đến một lúc nào đó trong tự điển về cuộc đời của anh lại là những tờ giấy trắngCố ghi vào sau đó cũng phai điKệ !Nhớ được thời cứ nhớCó một lúc nào về lại ngắm Thăng Long Viết cho mùa xuân từ bước chân mùa hạGiấc mơ Gậy Thần, Sách ƯớcThương sao tuổi …

Read moreGIẤC MƠ XANH

DUY NHẤT

Nếu nàng biết có trái tim vĩnh cửuQua muôn trùng mong có một vòng ômNếu nàng biết có trái tim mười sáuMãi thơ ngây theo cùng tuổi đất trời Nàng không biết, riêng mình ta với bóngThơ ngàn dòng chỉ viết chuyện tình yêu