VIẾT

Viết một cái gì đó, cho em, cho bạn ta, cho tôi mỗi ngàyCứ cho là thơ đi!Nhưng thiếu tiếng thầm thì“ em yêu anh lắm! “Cũng gọi là thơ đi!“ anh còn bao nhiêu phần say đắm ? “ Viết cũng là một thứ đòi hỏi hãy cho cuộc đời thơ mộng thêm một …

Read moreVIẾT

SỰ THẬT

Có thểNhững cánh hoa hồng nở cho chính chúngCó thểEm hiện hữu vì emCó thểMặt trời không thức vì ai nhưng vì bắt buộcCó thểMùa xuân không cằn nhằn nhiều vì xuân đã sớm qua…Trên những điều có thểEm là hương, mật trong ta

ÂM VỌNG

Là khổ nạn; vui lòng, ta nhận lấyLà nụ cười; cảm tạ, sẽ mang theoNhững chiếc lá chưa từng rơi chạm đấtNhững mặt hồ còn mãi đấy, trong veo Ta chỉ là một hành giảTừng bước đời đi quaChưa đạt thành vong ngảCòn mang tình trăm hoa Là chú tiểu trong lộ trình chép chữLà …

Read moreÂM VỌNG

CHẮC RỒI GIỐNG NHAU

Ngữ ngôn cùng tận với lờiBiết đâu nước mắt cho đời làm hoaKhông là Phật chẳng là MaVề cùng cố lộ mù sa, truy tầm Trang đời ghi những phúc âmTrên từng đá, sỏi; trên từng lá, hoaCảo thơm rớt một, vài, baVà em những bước dù xa, vẫn còn… Tôi đứng lại, tôi tự …

Read moreCHẮC RỒI GIỐNG NHAU

MAY CÒN CÓ EM

Chuyện người đi hành hương là chuyện nhỏ như con kiếnVậy mà.Những chú Mít, cô Mít khấn lạy mới kỳThôi thời bỏ qua… Chuyện AI bình thơ như là một nhà phê bình nghiêm chỉnhAI được hình thành để thổiAI thổi nàng bayAI thổi chàng bay“ thơ tôi thật tình chưa được bình giả nào …

Read moreMAY CÒN CÓ EM

THỜI GHI

Khi em không có bay điViệc gì tới gió, việc gì tới mưaCòn nhau dù sớm hay trưaCòn nhau, gặp mặt, dù chưa một lần Bạn ta, trong thế gian nầyĐập nghe, tiếng đập; vơi, đầy tự tim…

ĐƯỢC NHÉ ?!

Không gian mởThời gian mởTưởng tượng mởNầy em,Em đã sẳn sàng ? Anh sẽ tưởng tượng gì cho sáng nayKhi chữ nghĩa chỉ là sự xào nấu với một ít hành, tỏiKhi mỗi lần ra đi là mất hút đường vềEm còn nhớ anh không ?Sóng chưa từng biết mệtAnh cũng chỉ là sóng ư …

Read moreĐƯỢC NHÉ ?!

CHỈ ĐỂ MONG CHỜ

Sự mất máu, thiếu lửa, cũng có thể thiếu cả những con đường, những dòng sông, những cánh cò, những cơn bão bất tận; thiếu cả độ dày của một cánh hoa, thiếu tiếng hát chim rừng, cũng có thể thiếu cánh bướm vỗ nhẹ trên hoa, hay thiếu cả tiếng rì rào của loài …

Read moreCHỈ ĐỂ MONG CHỜ

TRÒ CHƠI ĐI LẠC

Ngay cả Chúa cũng dạy người giới hạnTa thơ ngây đi tính chuyện hòa đồngNgay chim chóc cũng chơi trò tư bảnTa dại khờ đi học chữ “ giai không “ Là núi sẽ muôn đời là núiLà rắn liu điu đừng mong biến thành rồngỪ có thể sinh ra từ thái cựcNhưng muôn dòng …

Read moreTRÒ CHƠI ĐI LẠC

AI GIỮ HỘ GIÙM TA

Xuống với phố thấy đời lăn góc núiTàn phai ta không động đến sông hồEm chắc sẽ mai kia còn tóc búiVà nụ cười đủ thức mấy sao khuyaÔm với nhé trong mơ hồ tưởng vọngThương con thuyền làm vỡ mấy phương trăng

CÒN

Vũ Hoàng Chương viết:“ Ta đợi em từ ba mươi năm ““ cỏ hoa hoen mục hoài trăng rằm “Ta xa quê hương năm mươi nămQuên không tính thử được bao rằmNhưng sao nhớ mãi ngày xa bếnLà cái còn, bao cái biệt tăm… Tuổi trẻ đầy máu nóngNhững bạn bè ta đã chết rồiChỉ …

Read moreCÒN

TIẾNG HÁT AI ĐẦY KHẮP NÚI SÔNG

Trời không tai nên nghe khắp thiên hạTrời không miệng nên lời huyềnThơ ngàn trang chẳng thể chở đượcTâm về bên suối bình yên Tài sơ đành một gócĐức thiểu một người ngồiCơ, cho dù có đượcThời, theo nước xuôi trôi… Buồn hỉ ?Đành thốt: Nhân sinh mộng ?Đành cười: “ vạn sự giai không …

Read moreTIẾNG HÁT AI ĐẦY KHẮP NÚI SÔNG