CÓ THỂ

Mỗi ngày tôi đánh mất tôiMai kia mốt nọ tôi ngồi hỏi thămNầy em,Từng thấy một người ?Rất ngần bố láo cười cười đi qua Một ngày gió rắt hương hoaBỗng dưng trường mộngThành radiện tiền

LỜI MUỘN

Anh vẫn thích ngàn năm là mộng tưởngVà thiên thu vĩnh viễn đợi chờ nhauNhưng sao lòng vẫn nhói những cơn đauKhi nhìn thấy em trong trời ảo giác Khi lí trí và trái tim rất khácNgôn ngữ chối từ và ngôn ngữ thịt xươngNgôn ngữ xa xăm và ngôn ngữ chiếu giườngÔm say đắm, …

Read moreLỜI MUỘN

VĂN HÓA VIỆT

Cách đây khoảng vài ba mươi năm, chúng tôi có viết quyển “ VĂN HÓA VIỆT, “ có thể bạn hỏi tôi “ thế chắc anh rành Văn Hóa Việt lắm ? Thưa, tôi không biết nhiều; kho tàng Văn Hóa Việt trên từng lá cây, ngọn cỏ, bàng bạc trong lũy tre xanh, bên …

Read moreVĂN HÓA VIỆT

KHÔNG ĐÚNG CÙNG SAI

Ngủ bên ly rượuThức trong câu thơChờ dưới tàng láChỉ có Việt Nam ta ? Thức bên người đàn bàSay bên gốc hoa hồngNgủ, nằm ôm mộ ngủCũng là Việt Nam ta ? Triết lý chén cháo lúLuận tu tề trị bìnhGiữa chợ cười thiên hạTinh hoa Việt Nam ta ? Sai đúng đều văn …

Read moreKHÔNG ĐÚNG CÙNG SAI

CHIA BUỒN CHO NHỮNG XÓT XA

Mọi sự đều trở nên khô khốc rồi saoNhững đợi chờ ráchNhững trái tim xanh xaoNhững bước chân cho niềm mơ ướcĐã chết trong chiến hào Thời của một thiên đường tồi tệ hay một địa ngục tồi tệThời đại giải nghĩa đạo đức bằng quyền lợiVà giúp đỡ nhau là nợ nần nhauKhi thơ …

Read moreCHIA BUỒN CHO NHỮNG XÓT XA

TỪ THƠ

Nàng thường để quên hai trái táoChàng ăn mà không hayKhi biết trái táo là thuốc phiện do nàng biến hóaChàng cảm ơn cơn say Khi biết nàng vẫn bên chàng như khói mâyCái bóng nghiêng nghiêng cái bóng đầyChàng biết từ đây yêu với bóngChàng càng yêu hơn cuộc đời nầy Thú vị ngồi …

Read moreTỪ THƠ

ĐA TẠ

Khi tôi viết “…hợm hỉnh, háo danh là một phần của văn hóa Việt…” trong bài thơ sáng nay, tôi nghĩ chắc có nhiều bạn ta sẽ ly khai trang mạng nầy; nhưng may mắn, chỉ có một. Cảm ơn. Thật ra, cả bài thơ muốn nói lên vài thứ phi văn hoá vẫn tồn …

Read moreĐA TẠ

SỐNG NHƯ TỪNG SỐNG

Hắn đã chết nhiều lần trong ý thứcThêm vài lần chết nữa cũng không saoHắn đã có nhiều năm trong đáy vựcHồn điên say hoang mộng đóa yêu đào Ngẫm thực tại chẳng có gì khô khốcYêu sai người không cần thiết phải khôn ra

Ý THỨC

Ý thức tự nó không là rào cảnNhưng ý thức không ngăn được sự nhỏ mọn, hợm hỉnh, thích tâng bốc của Bốn ngàn năm văn hóa dân taNên có một ngày dưới ý thức nầy bị ý thức nọ phân hủy cũng chỉ là sự bình thường dù ý thức đó từ một tâm …

Read moreÝ THỨC

KHÔNG CÓ HOA HOÀNG ĐẾ

Chàng nhìn lại một quê hương đầy thống khổNơi có quá nhiều thiên tàiThừa dư người thứ nhấtQua bao nhiêu mốc thời gian “ người viết thơ tình hay nhất thời đại ““ người nữ làm thơ hay nhất ““ đó là nhân dáng toàn vẹn của thi ca ““ đó là đỉnh của đỉnh …

Read moreKHÔNG CÓ HOA HOÀNG ĐẾ

LỊCH SỬ THÊM TRANG

Sao lại thế, ai trả lời hộ vớiKết thúc nầy trong ý nghĩ đầu tiên ?Là gió chướng không có người biết trướcHay vì người hoang tưởng chuyện thần tiên Sao lại thế, bầy kên kên sung sướngMáu của người là nước của hân hoanChuyện sẽ cũ như cõi buồn đã cũVà mai sau mọi …

Read moreLỊCH SỬ THÊM TRANG